Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3763 lượt.
g quan sát Thanh Huyền một lượt rồi trầm giọng hỏi: “Thanh Huyền, Càn Khôn kiếm của ngài đâu rồi?”
Thanh Huyền kinh ngạc, thầm nghĩ trên Yên sơn còn cần mang theo Càn Khôn kiếm để phòng thân sao? “Càn Khôn kiếm đang ở…” Hắn đảo tròn con ngươi, đột nhiên phát hiện đây là cơ hội tốt để bỏ trốn bèn bình thản cúi chào, thong thả đáp: “Sáng nay con nhập định xong thì hơi sơ suất, cho nên để Càn Khôn kiếm trong phòng ngủ rồi. Xin sư tôn chờ một lát, con sẽ mang kiếm đến!”
Hắn vừa dứt lời, Trường Sinh đại đế khẽ gật đầu, hắn rất bình thản ung dung đi về phía phòng ngủ, không hề sơ hở chút nào. Cho đến khi bước vào trong phòng ngủ đóng cửa lại, hắn ôm ngực thở hỗn hễn, nắm chặt lấy Càn Khôn kiếm để ở trên giường, sau đó hắn mở cửa sổ, lặng lẽ nhảy ra ngoài.
Hắn tốt xấu gì cũng sống trên Yên sơn hơn mười năm, am hiểu từng cành cây ngọn cỏ ở đây, nếu muốn tìm đường im lặng rời đi thì không phải việc khó gì.
Sợ Trường Sinh sư tôn và Vân Trạch nguyên quân phát hiện ra sẽ đuổi theo, hắn chạy một mạch từ phía sau xuống khỏi Yên sơn, ngẫm nghĩ hắn lập tức quyết định rời khỏi Đông Cực, tìm kiếm dọc theo chợ, như vậy chắc sẽ tìm ra Thiên Sắc nhanh hơn!
Còn việc trễ giờ không kịp quay về thần vị gì đó thì cứ đi gặp quỷ đi!
Nếu hắn thật là Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế, thì vẫn còn cơ hội quay về thần vị, chắc chắn sẽ không thể có việc xuất hiện một người khác thay thế hắn. Cho nên, chuyện này không cần hắn quan tâm nhiều. Mà trước mắt, việc hắn cần làm gấp là kể hết những chuyện khác thường này với Thiên Sắc.
Dù nói thế nào đi nữa, Thiên Sắc là thê tử của hắn, là người hắn tin tưởng nhất, dù là người phàm hay là tôn thần, hắn nguyện bên nàng đời đời kiếp kiếp, tuyệt đối giữ lời. Hơn nữa, hắn quyết không để bất cứ kẻ nào giấu diếm Thiên Sắc.
Nhưng hắn đã không ngờ được một chuyện, hắn vừa ra khỏi Đông Cực, lại bắt gặp Chu Ngưng mặt mày xám xịt, lảo đảo chạy về, hắn ngạc nhiên trợn mắt!
“Sư phụ!” Chu Ngưng gặp được người cần gặp thì thoáng ngơ ngẩn, nàng cố nhấc cái chân còn chưa bị thương lập tức nhào tới, ôm chầm lấy hắn khóc nức nở, nước mắt hòa lẫn bụi đất đen đen trắng trắng, lem nhem trên mặt, muốn bao nhiêu nhếch nhác thì có hết bấy nhiêu.
“Chu Ngưng, ngươi…” Thanh Huyền thất thố, không hề biết đã xảy ra chuyện gì, trong khoảng thời gian ngắn chỉ đành để mặc nàng ôm mình khóc lóc thê thảm: “Sao ngươi lại trở nên nhếch nhác thế này?”
Chu Ngưng lau nước mắt, cố trấn tĩnh tâm thần, nàng biết bây giờ không phải là lúc khóc lóc kể lể, nàng bèn nén khóc, thút thít mở miệng: “Sư phụ, sư tôn người… người gặp nguy hiểm, sư phụ mau tới cứu sư tôn đi!”
Nghe thấy tin này, Thanh Huyền nhíu mắt lại, nét mặt bỗng nghiêm trang tàn khốc.
******
Lúc chạy tới hang động Yêu Kiêu Quân ẩn thân, Chu Ngưng không hề nhìn thấy viện binh khác, đoán rằng Hoa Vô Ngôn còn đang gặp phiền phức ở dưới núi Côn Luân, nàng bèn giữ chặt Thanh Huyền, ra hiệu bảo hắn chờ thêm một chút, đừng quá nóng vội.
Dù sao, thủ đoạn của ma tôn Yêu Kiêu Quân rất độc ác, không hề có lòng thương hại, lúc trước không những sai Ôn thú giam giữ nàng mà còn thi triển pháp thuật khiến nàng sống không bằng chết. Khi trông thấy nét mặt đau đớn lăn qua lộn lại của nàng, Yêu Kiêu Quân cười càng vui vẻ. Nếu cả Thiên Sắc cũng không phải là đối thủ của ả thì dù nàng và Thanh Huyền chạy vào thì cũng chỉ có chết vô nghĩa mà thôi.
Chỉ tiếc, chuyện đã đến nước này, Thanh Huyền một lòng lo lắng cho an nguy của Thiên Sao, sao có thể dừng chân lại được?
Hắn gạt tay Chu Ngưng ra, xông thẳng vào trong hang động tối đen.
Hang động tối tăm vươn tay không thể nhìn thấy năm ngón, mắt Thanh Huyền chưa kịp thích ứng, đương nhiên không thể nhìn rõ tình hình bên trong. Một âm thanh cực nhỏ vọng vào tai, kèm theo là một mùi hương rất quen thuộc, hắn theo phản xạ tránh đi, rút Càn Khôn kiếm ra.
Nháy mắt, Càn Khôn kiếm tỏa ra một luồng sáng vòng cung, tựa như mặt trời, mặt trăng cùng xuất hiện trong hang động nhỏ hẹp này, đồng thời cũng giúp hắn nhìn rõ cảnh tượng trong động.
Kẻ vừa rồi tấn công hắn chính là Ôn thú sống nhờ vào thi thể Nhục Nhục, nó bị ánh sáng của kiếm Càn Khôn đẩy lùi đến phía sau tảng đá lớn, cúi đầu la hét. Mà trên tảng đá lớn là một con quái vật nửa nam nửa nữ đang ngồi xếp bằng, trong lòng nó đang ôm lấy một nữ tử mặc áo đỏ…
Đó là Thiên Sắc!
“Thiên Sắc!” Thanh Huyền thét lên, hơi thở nghẹn lại, trái tim suýt nữa đã ngừng đập.
Thiên Sắc bị cái tên quái vật nửa nam nửa nữ ôm chặt trong lòng, quái vật đó chính là ma tôn Yêu Kiêu Quân.
“Tiểu tử, bản ma quân còn đang tìm kiếm ngươi khắp nơi, giờ ngươi lại tự dâng đến cửa, hay, hay lắm!” Yêu Kiêu Quân vừa trông thấy Thanh Huyền, ả nở một nụ cười kỳ dị, dùng một bàn tay vén tóc Thiên Sắc, rồi lại kề sát đôi môi đỏ tươi như muốn nhỏ máu đến bên tai Thiên Sắc, ả cất tiếng cười lạnh cao vút mà the thé, vừa trêu tức vừa trào phúng: “Tiểu tước nhi, ngươi mau mở mắt xem đi, cứu binh của ngươi đến rồi.”
Nghe thấy giọng nói của Thanh Huyền, dường như Thiên Sắc rất hoảng