Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3745 lượt.
trời và tinh hoa của mặt trăng, tỏa ra khắp bốn phía. Thanh kiếm vung lên, biến đổi khôn lường thành một con rồng lớn cuộn tròn, miệng phun ra cầu lửa và băng, uy lực kinh người, không thể chống đỡ.
Binh khí mang theo uy lực khủng khiếp như vậy nàng chưa từng thấy qua, thần binh thượng cổ của mười hai vị thần đế sử dụng trong truyền thuyết thiên giới chắc cũng không hơn như vậy đâu nhỉ?
Sau cùng, Yêu Kiêu Quân tựa như khiếp sợ, tóm lấy yêu thú ném về phía sư phụ! Rõ ràng kiếm trong tay sư phụ có thể chém đôi Ôn thú, nhưng không biết vì sao sư phụ lại do dự. Dựa vào kẽ hở đó, Yêu Kiêu Quân thừa dịp bỏ trốn mất dạng, Ôn thú kia chỉ bị thương nhẹ cũng bỏ trốn luôn.
Sư phụ không đuổi theo, có lẽ là biết dù đuổi theo hai kẻ tội ác tày trời kia, băm vằm ra vạn mảnh cũng khó lòng xoay chuyển tất cả.
Nhưng điều nàng hoàn toàn không ngờ là, ngay tiếp đó, sư phụ ném thanh kiếm, một tay chụp lên ngực trái của mình, khoét mạnh vào, chớp mắt đã lấy trái tim của mình ra!
Chuyện này —!
Sư phụ biết không cứu được sư tôn nên định tử tự sao?
Không ngờ, sư phụ moi tim mình ra là để đặt vào ngực sư tôn, đặt bàn tay lên, chỉ lẳng lặng nói một câu: “Ta có thể cho nàng, chỉ có trái tim này.” Sau đó, sư phụ chậm rãi ngồi xuống, ôm chặt sư tôn không động đậy, như là thành kính chờ đợi, đợi sư tôn sống lại. Còn nàng mở to mắt kinh hãi, không thể tưởng tượng nổi nhìn vết thương trước ngực sư tôn dần khép lại, sắc mặt cũng dần hồi phục. Nhìn tình cảnh trước mắt này, đầu óc nàng trống rỗng, cảm thấy hôm nay tiếp nhận quá nhiều chuyện không thể tưởng tượng được, quả thực sắp không thể chịu đựng nổi nữa rồi.
Nhưng chỉ một lát sau, sư tôn tỉnh lại thật.
Đây rõ ràng là thần thoại phải không?
Nàng đang nằm mơ đúng không?
Thật lâu sau, nàng cũng không thể phản ứng được, vẫn ngồi bệt dưới đất không thể nhúc nhích, xác định là mình không nhìn thấy ảo giác, mãi đến khi Thiên Sắc cõng Thanh Huyền trên lưng định bỏ đi nàng mới giật mình như bị kim châm đâm phải, lập tức bật dậy, có chút vội vàng: “Sư tôn, người, người đi đâu vậy?”
Quay lưng về phía Chu Ngưng, Thiên Sắc ngừng bước, lời nói đạm mạc khiến người ta không thể đoán ra tâm tình lúc này của nàng là như thế nào, nghe giọng điệu, tựa như rất bình thường không có gì khác biệt: “Ta đi Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi viên.”
“Con cũng đi!” Chu Ngưng kêu lên, nhào qua tính đưa tay đỡ Thanh Huyền trên lưng Thiên Sắc.
“Ngươi ở lại, đó không phải là nơi ngươi có thể đến.” Thiên Sắc lên tiếng từ chối cực kỳ nhẹ nhàng. Đúng vậy, với tu vi của Chu Ngưng, ngay cả Đông Cự cũng không vào được, huống chi Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi viên? Hơn nữa, nàng đã tính đến bước đường cùng, nếu không thành công thì sẽ liều mạng, mang theo Chu Ngưng chỉ sợ cuối cùng lại làm liên lụy.
Thấy Chu Ngưng thất thần, Thiên Sắc ngẩng đầu nhìn bầu trời mờ mịt ở cửa hang động, vẫn là dáng vẻ bình tĩnh, an nhiên, điềm đạm như nước. Đôi mày liễu cong cong tinh tế chưa từng tô vẽ như cánh chim tước, mang theo sự cao ngạo không thể xóa đi được giữa những lời nói kiên quyết như thép: “Chuyến này, nếu chàng không trở về, thì ta cũng sẽ không về.”
“Sư tôn?” Chu Ngưng hét lên lên hoảng sợ, đột nhiên nhận ra lời nói của Thiên Sắc lần này giống hệt hành động thần kỳ của Thanh Huyền sư phụ trước đó. Đây gọi là sống chết có nhau, nàng đã đọc trong tiểu thuyết ở nhân gian, xem diễn kịch hát hí khúc nhưng chưa bao giờ được thấy tận mắt.
Một chữ tình, thật sự có sức mạnh như vậy sao?
“Chu Ngưng, ngươi hãy bảo trọng.” Thiên Sắc nhẹ nhàng gật đầu với Chu Ngưng, bước ra ngoài không hề quay đầu lại, bóng lưng kia dần thu nhỏ lại thành một chấm đen trong ánh sáng mênh mông, cuối cùng biến mất.
Khoảnh khắc này, Chu Ngưng chỉ ngơ ngác đứng nhìn, đầu óc rồi loạn, mơ mơ hồ hồ. Rất nhiều, rất nhiều năm sau, nàng nhớ lại cảnh tượng này, vẫn có thể cảm nhận được Thiên Sắc dùng khuôn mặt bình tĩnh để che giấu sự bi thương tận đáy lòng. Nàng chỉ biết là lần từ biệt này, sư phụ không thể trở về, sư tôn cũng không về, còn nàng, giống như đạp phải phân chó, gặp được duyên tu đạo thành tiên, nhưng lúc gặp lại thì hồng nhan bạc đầu, cảnh còn người mất.
Nàng đứng tại chỗ như bức tượng đá, không biết bao lâu sau mới thấy Hoa Vô Ngôn lòng nóng như lửa đốt xông tới. Theo sau y là một nhóm tiên quân cao ngạo trước đây, có người biết mặt, người chưa từng gặp, thậm chí còn có người nàng nghĩ sẽ không còn gặp lại — Ngọc Thự! Bọn họ mang vẻ mặt lo lắng giống hệt nhau, bước chân vội vã, nôn nóng và vội vàng thấy rõ.
Khi tất cả mọi người nóng vội tìm kiếm Thanh Huyền và Thiên Sắc, chỉ có Ngọc Thự đứng trước mặt Chu Ngưng, nhíu mày, ánh mắt thân thiết: “Chu Ngưng, ngươi… có sao không?” Y không có hành động gì vô cùng thân thiết, chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ vai nàng, hành động thật cẩn thận kia tựa như có chút lo lắng không nói nên lời.
Mũi Chu Ngưng cay cay, mắt nóng lên. Khó kìm chế được cảm xúc, liều lĩnh nhào vào lòng Ngọc Thự, kéo mạnh vạt áo của y, giống như tìm được bến đỗ cả đời, khóc toáng lên.
Tiếng khóc váng t