Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343733

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3733 lượt.

cả tiếng gió thổi nhẹ nhàng ngoài điện nàng cũng có thể nghe thấy. Thiên Sắc tỉnh táo lại, bỗng nhiên cảm thấy lạ lùng khó tả.
Dù nói thế nào đi nữa, vừa rồi nàng xông vào đánh bị thương các thị thần canh giữ Tử Vi viên, theo lý mà nói thì Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế dù có nhập định vào cảnh giới hỗn mang cũng không thể không bị ảnh hưởng. Nhưng, tại sao đế quân vẫn ngồi yên tại đó, hoàn toàn bỏ mặc mọi chuyện?
Trong thời gian ngắn, Thiên Sắc ngừng thở, mồ hôi lạnh toát đầy lòng bàn tay hòa lẫn với máu tươi để lại vết lem nhem loang lỗ, tay không còn nắm vững cả thanh Lục Kiếm Tiên nữa. Nàng nhìn vào trong đại điện, đèn đuốc sáng trưng tỏa hào quang chiếu rọi một cung điện vàng son lộng lẫy. Trong điện sáu cột hình rồng vây xung quanh một chiếc ghế vàng trắng tượng trưng cho sáu cõi trời đất, dưới mái nhà treo hai hàng cung đăng lưu ly, tựa như hai hàng lửa đỏ ánh lên mây tía. Chính giữa đại điện là ngai vị của Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế, lò vàng tiên hạc và chiếc đỉnh bạch ngọc khắc thú đặt ở đằng trước ngai vị đang rừng rực cháy tỏa ra hương long diên hương cực phẩm, vừa nghiêm trang vừa hùng tráng.
* Long diên hương là chất thải của cá nhà táng, trải qua thời gian rất dài nổi chìm trên biển, làm thay đổi một số thành phần, tạo thành khối cứng và nổi trên mặt nước. Đây là thành phần được sử dụng trong việc chế tạo nước hoa, có tác dụng lưu mùi hương. Rất quý, rất hiếm và rất mắc nên có thể trong nước hoa ngày nay không được sử dụng nhiều. Thời phong kiến Trung Quốc cho rằng đây là nước miếng của rồng (long diên) nên chỉ vua mới được sử dụng. (Cái này ngày xưa làm Thứ nữ có tìm hiểu và chú thích rất kỹ nhưng giờ chỉ nhớ sơ sơ được vầy.) Ở trên ghế là một nam tử đội mũ miện, mặc cẩm bào, ngồi đưa lưng về cửa điện không hề cử động, xem ra người đó thật đang nhập định.
Thiên Sắc nắm chặt Lục Kiếm Tiên, toàn thân toát mồ hôi lạnh, gió thổi qua hơi lạnh thấm tận tâm can. Chỉnh lại vị trí của Thanh Huyền trên lưng mình, nàng bỗng cảm thấy căng thẳng khó thốt nên lời, hít thở cũng khó khăn. Dù nói thế nào đi nữa, vừa rồi nàng tự tiện xông vào đã là quá bất kính, nếu chọc giận đế quân thì hậu quả rất nghiêm trọng, nhưng điều nàng lo lắng là đế quân sẽ không chịu cứu Thanh Huyền.
“Thiên Sắc cả gan cầu kiến Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế.” Cõng Thanh Huyền, nàng kiên quyết quỳ rạp xuống, cất lời cung kính đầy thành ý nhưng hòa lẫn trong đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ: “Vừa rồi tự tiện xông vào chỉ là bất đắc dĩ, mong đế quân rộng lòng từ bi, cứu mạng phu quân Thiên Sắc. Tất cả mọi hậu quả Thiên Sắc nguyện một mình gánh vác!”
Đại điện vẫn yên lặng như tờ, không có một âm thanh. Mà nam tử đó vẫn không hề nhúc nhích như mắt mù tai điếc.
Thiên Sắc đứng dậy, càng nghi ngờ hơn, nàng đang định cõng Thanh Huyền bước vào trong Tử Vi điện, không ngờ một tiếng hét như sấm dậy đinh tai nhức óc vang lên: “Đứng lại!”
Thiên Sắc lập tức đề phòng, còn chưa kịp chuẩn bị đã bị năm luồng sấm sét đánh thẳng vào thân thể Thanh Huyền đang nằm trên lưng nàng, luồng sét như một thanh đao sắc bén trong chớp mắt đã xuyên thấu qua cơ thể hai người.
Cơ thể Thiên Sắc run lên bần bật, bụng đau buốt, Lục Kiếm Tiên rơi xuống. Sau một lát, nàng không thể tiếp tục chịu đựng, chân mềm nhũn quỳ phịch trước cửa Tử Vi điện, mà cơ thể Thanh Huyền cũng trượt khỏi lưng nàng đổ sang một bên. Nàng cắn chặt răng, không chịu từ bỏ, quật cường chống tay lên, nửa quỳ nửa lê tiến lên trước cho đến khi ôm được cơ thể Thanh Huyền mới quay đầu nhìn lại.
Đứng trên đám tường vân lúc này là Ngọc hoàng đại đế chí tôn Hạo Thiên và ba vị đế quân khác trong “Tứ ngự” là: Nam Cực Trường Sinh đại đế, Câu Trần Thượng Cung đại đế, Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa.
“Thiên Sắc to gan, ngươi dám tự ý xông vào Tử Vi viên, đánh trọng thương thị thần của Bắc Đẩu phòng vệ ti, lại còn có ý đồ mạo phạm Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế?” Thấy Thiên Sắc quay đầu lại đôi mắt không hề hoảng sợ, Hạo Thiên lại nghĩ đến những thị thần bị thương nằm đầy đất, sắc mặt Hạo Thiên xanh mét, ánh mắt như những mũi tên sắc lẹm ghim chặt hồn phách người khác, sự lạnh giá ùn ùn ùa tới: “Ngươi có biết, ngươi đã phạm phải luật trời, tội không thể tha?”
Đúng vậy, nếu họ đến chậm một chút nữa thôi, chỉ e nàng đã xâm nhập vào Tử Vi điện.
Ba hồn bảy phách của Bình Sinh chưa quay về bản thể, nếu lúc này có người chạm vào cơ thể hắn, như vậy không những kinh vĩ độ trong trời đất hỗn loạn, trời trăng sao vận hành lộn xộn, mà cả núi sông cũng thay đổi, lúc đó chỉ e sẽ biến thành đại họa cho lục giới.
Thiên Sắc không nói một lời, xem như chấp nhận tất cả, nàng cố gắng đứng dậy, cố chấp kéo cơ thể lạnh ngắt giá băng của Thanh Huyền lên lưng, không hề xem các vị tôn thần sau lưng ra gì.
Bây giờ, nàng chỉ còn một hơi thở cũng phải xông vào Tử Vi điện, cầu xin Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế cứu mạng Thanh Huyền.
“Thiên Sắc.” Nhìn đệ tử mình một tay bồi dưỡng rơi vào bước đường này, thấy con bé cố chấp không buông, cứ chấp nhất ước nguyện ban đầu, lòng Nam