Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu
Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3717 lượt.
đẫn, càng khiến Hoa Vô Ngôn lo lắng không thôi.
Tựa như muốn thốt lên gì đó nhưng y lại nghẹn lời, biến thành sự ấm ức khó có thể nuốt trôi. Y không có dũng khí ngẩng mặt nhìn dáng vẻ hiện tại của nàng, chỉ cảm thấy sự mất mát này như bóng ma thật lớn trùm lên khiến y không thể trốn thoát. “Hạo Thiên chí tôn Ngọc Hoàng đại đế nói ta rong chơi mỗi ngày không có gì làm, định giao chút việc gì đó cho ta… Ta nghĩ, ta cũng không làm gì, thôi thì đến canh giữ Tỏa Yêu tháp này… coi như tìm cơ hội đến thăm cô nương…” Vì không khí trầm mặc khiến người ta khó thở, y vốn xúc động không kiềm chế được, nhưng khi mở miệng cũng dần trở nên suôn sẻ. Bớt nói lời vô nghĩa, những câu chữ cứng nhắc dần biến mất, lại cảm thấy bản thân miệng lưỡi như xưa, nói năng thân thiết như tri kỷ: “Các sư huynh đệ của cô nương đều rất quan tâm đến cô… Nếu cô nương muốn nói gì với họ, có thể nói cho ta biết…”
Y không biết bản thân mình nói năng ra sao, chỉ cảm thấy mỗi từ thốt ra, tim của y như bị đâm một dao, khoan vào trái tim đau đến tận xương tủy, cuối cùng giọng nói nhỏ dần, mấy từ cuối không thể nghe được, chỉ thấy nghẹn ngào.
Thật ra, y còn muốn nói, y từng xúi giục sư huynh đệ của nàng cướp ngục, thậm chí còn ngầm bày mưu, nhưng cuối cùng kế hoạch này bị một câu của Bán Hạ phá hỏng. Bán Hạ chỉ bất đắc dĩ cười khổ: “Trước đây, vào Hóa Yêu trì là do muội ấy can tâm tình nguyện, bây giờ các người cướp muội ấy ra khỏi tháp khóa yêu, liệu muội ấy có vui vẻ không? Thật ra, trong lòng mọi người đều rõ ràng, thứ Thiên Sắc quan tâm là tiểu quỷ vĩnh viễn không thể trở về kia, nhóc con từng chỉ biết ăn nói hùng hồn gây chuyện thị phi trong mắt họ, cuối cùng, dùng chính mạng của mình để hoàn thành lời hứa với họ.
Tất cả những chuyện này sao không khiến người khác phẫn nộ.
Nói gì thì nói, rốt cuộc vẫn là nữ tử mình từng theo đuổi, Hoa Vô Ngôn sao có thể vui khi thấy nàng thê thảm như vậy?
Có điều, y cũng không nói được nữa.
Có biện pháp nào cứu vớt một nữ tử tuyệt vọng tâm như tro tàn không?
Tất cả mọi người đều biết nàng muốn gì, đáng tiếc, không ai có thể cho nàng.
Thiên Sắc vẫn không nghe không nói, gò má trắng bệch không chút máu thật đáng sợ, giống hệt vải trắng trên linh đường, càng làm nổi bật đôi cánh đỏ lửa, trong tối tăm lại càng thê lương bi ai.
“Cô nương thật sự không có gì nói với họ sao?” Lại nuốt nuốt nước bọt, Hoa Vô Ngôn bắt đầu cảm thấy bản thân cố gắng nói chuyện là quá sức. Bởi vì, y không thể xác định là nàng không muốn trả lời hay không nghe được. Tuy nói rằng hy vọng nàng sẽ lên tiếng vì nể mặt các sư huynh đệ, nhưng thật ra, trong lòng y kỳ vọng sẽ được nghe thấy giọng nói của nàng.
Không cần biết trước đây nàng là người khó gần thế nào, ít ra, nghe được giọng của nàng, y cũng cảm thấy trong lòng thoải mái hơn.
Đáng tiếc, sau đó, y không nghe Thiên Sắc đáp lại, mà sau lưng vang lên giọng nói khiến y lạnh tóc gáy: “Hoa Vô Ngôn, bản tôn biết, ngươi tự nguyện xin đến canh giữ Tỏa Yêu tháp tất nhiên là có lòng riêng. Bây giờ, ngươi cố chấp như thế, rốt cuộc là hy vọng nghe thấy con bé nói cái gì?”
Hoa Vô Ngôn rùng mình, cánh tay nổi da gà. Dường như nhận ra thân phận và địa vị của người nọ, y lập tức đứng thẳng lưng, hít sâu một hơi, lúc này mới bình tĩnh quay người sang chỗ khác, bày ra bộ dạng khéo léo cười như có như không, cung kính thở dài: “Tiểu tiên Hoa Vô Ngôn tham kiến Hạo Thiên chí tôn Ngọc Hoàng đại đế.”
Trong hành lang âm u gấp khúc, khuôn mặt Hạo Thiên ẩn trong bóng tối, lờ mờ không rõ ràng, nhưng đôi mắt tràn đầy nghiêm nghị, không chút hiền hòa lẫn vui vẻ, nghiêm khắc khiến người ta run sợ. “Ừm, ngươi lui xuống trước đi.” Liếc nhìn Hoa Vô Ngôn đang cung kính, y cũng không tức giận, chỉ mở miệng đuổi y đi, nhưng vẻ mặt lại nhìn Thiên Sắc sâu xa khó hiểu.
Hạo Thiên đường đường là chí tôn Ngọc Hoàng đại đế, nếu không phải vì lý do bắt buộc, sao lại vào tháp khóa yêu làm gì?
Không phải là, việc này —
Hoa Vô Ngôn biết lúc này mình không tiện nói gì, đành hành lễ “Cáo lui”, quyết định phải nhanh chóng báo tin này cho Bán Hạ và Bạch Liêm, bàn bạc lại kỹ hơn.
Thấy Hoa Vô Ngôn rời đi, Hạo Thiên mới thong thả bước lên vài bước, hàng lông mày xếch lên, đôi mắt sắc bén sâu thẳm khiến người ta có cảm giác áp lực vô hình: “Thiên Sắc, ngươi ở đây một mình tĩnh tâm, có ngộ ra điều gì không?”
Nhắm mắt lại, Thiên Sắc dường như đã mệt mỏi vô ngần, khi mở ra, đôi mắt rưng rưng lại trong như nước hiện rõ sự hờ hững, khuôn mặt lãnh đạm, đôi mắt xa thẳm nhìn xuyên qua Hạo Thiên, không biết là rơi xuống nơi nào, chỉ lặng lặng thốt lên: “Ngài lừa ta.”
Không lập tức phản bác lại lời của nàng, Hạo Thiên vẫn không thay đổi sắc mặt, đôi mắt sâu kín hơi nheo lại. “Vốn tưởng rằng nhốt ngươi đến lúc này, ngươi sẽ giác ngộ ra nhiều điều, bây giờ xem ra, ngươi vẫn bị tổn thương vì tình, không hề ngộ đạo.” Một lúc sau, y lắc đầu khẽ hừ một tiếng, sắc mặt chợt lạnh lẽo, không rõ là thất vọng hay than thở, sau đó mới hỏi ngược lại: “Ngươi nói bản tôn lừa ngươi, vậy hãy nói xem, rốt cuộc b