Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343708

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3708 lượt.

ản tôn lừa ngươi điều gì?”
Ánh mắt phức tạp khó phán đoán thoáng ẩn hiện, Thiên Sắc rũ mắt xuống, che giấu cơn lốc dâng lên từ đáy mắt, giấu hết tất cả vào bóng tối không cho ai nhìn thấy, giọng trầm thấp nặng nề: “Ngài từng nhận lời với ta sẽ cứu Thanh Huyền…”
Khoảnh khắc thốt lên cái tên ấy, cảm giác chua chát từ đáy lòng dâng lên như thủy triều, cắn xé khắp thân thể, đau đến mức tầm mắt nàng trở nên mơ hồ. Muốn nói tiếp cũng không mở miệng được, không thốt thêm được một lời, chỉ có nghẹn ngào câm lặng, nước mắt lăn xuống như hạt châu, từng giọt từng giọt, chẳng khác gì linh hồn bị vứt bỏ.
Nhìn bộ dạng của nàng, khuôn mặt nghiêm nghị của Hạo Thiên cũng cứng đờ mất tự nhiên, suy nghĩ trôi xa, một lúc sau y mới trầm giọng mở miệng: “Bản tôn đã từng nói gì, chưa bao giờ nuốt lời. Hôm nay, bản tôn đến đây là muốn đưa ngươi đi gặp một người.”
Thiên Sắc không đáp lại, cứ im lặng cúi đầu rơi lệ. Trái tim của Thanh Huyền vẫn đập trong ngực nàng, nhưng người đã không thể trở về, nhận rõ điều này càng khiến trái tim đau đớn, giống như đột nhiên vỡ tung trong lồng ngực, không thể giữ lại được.
“Sao không nói gì?” Hạo Thiên nhìn từng phản ứng của Thiên Sắc, tâm trạng cũng hơi hoảng sợ, con ngươi đen bóng sẫm lại: “Lúc trước, ngươi một mình chống vạn địch, xông vào Tử Vi viên đả thương vô số thị thần phòng vệ Bắc Đẩu, không phải vì muốn gặp hắn sao?”
“Ngài muốn đưa ta đi gặp Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế?” Quả nhiên, Thiên Sắc ngẩng đầu lên, đáy mắt kinh hoàng, con ngươi mở lớn, nhìn y chằm chằm một lúc lâu. Đúng vậy, một lúc lâu, trong khoảng thời gian đó có lẽ nàng đã suy nghĩ rất nhiều, đầu óc trống rỗng, nhưng cũng có lẽ không nghĩ gì cả. Cuối cùng, thân thể nàng hơi run rẩy, nhắm đôi mắt nóng bừng lại: “Thanh Huyền không có tên trên sổ sinh tử, một khi chết, sẽ hồn phi phách tán. Bây giờ, dù gặp Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế thì sẽ làm được gì?”
Đúng vậy, nàng không phải đồ ngốc, xuân đi thu đến, ngày lên trăng xuống, nàng bị nhốt tại tháp khóa yêu ít nhất cũng phải trăm năm. Lâu như vậy, đừng nói hồn phách của Thanh Huyền, chỉ sợ thân xác hắn đã thành xương trắng từ lâu. Dù có gặp được Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế, lấy được hoa Khuê Uy, Hạo Thiên cứu giúp thì tất cả đã quá muộn màng.
Đã quá muộn…
“Sao ngươi biết Thanh Huyền không có tên trên sổ sinh tử?” Nghe Thiên Sắc nói xong, Hạo Thiên giật mình, bất chợt mắt nheo lại, lập tức thốt lên theo bản năng: “Chuyện này Bạch Liêm nói cho ngươi biết sao?”
Nghĩ cũng đúng, khó trách ngày đó con bé lại liều lĩnh xông lên Tử Vi viên như vậy… Nếu thật sự là Bạch Liêm nói cho nó biết, không cần hỏi cũng hiểu đương nhiên là chuyện tốt lành do lão già Bắc Âm Phong Đô kia làm!
“Ngươi nói không sai, người phàm không có tên trên sổ sinh tử, đúng là sẽ hồn phi phách tán không thể siêu sinh. Chỉ là, có người không giống vậy —”, không đợi Thiên Sắc trả lời, y lại nói tiếp, nụ cười khổ sở bên khóe môi, không phân rõ hỉ nộ ái ố: “Bản tôn đưa ngươi đi gặp hắn, nếu ngươi không ngừng khóc, thì dù hắn còn sống cũng bị ngươi làm cho đau đớn đến chết!”
Lúc này, Thiên Sắc không phân rõ ‘hắn’ mà Hạo Thiên nói rốt cuộc là ai, đã thấy Hạo Thiên lấy trong ngực ra một cái bình ngọc lưu ly bảy màu, thu cả người nàng vào.
******
Bên ngoài Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi viên, Vân Trạch nguyên quân như đang lo lắng đợi người nào đó. Bên cạnh y, là tiểu hoa yêu tư chất ngu dốt, đã lâu không gặp Chu Ngưng.
Bây giờ, Chu Ngưng đã tu thành tiên, tuy chỉ là tiểu tiên nga chuyên làm việc vặt bên cạnh Vân Trạch nguyên quân, nhưng ở Tử Vi viên lại có địa vị không tầm thường chút nào, không còn là tiểu nha đầu bị người khác bắt nạt, xem thường trước kia. Đừng nói tiên đồng, thị thần thủ vệ mà ngay cả Vân Trạch nguyên quân gặp nàng, cũng phải gọi một tiếng “Cô cô”.
Điều khác biệt là, các tiên nga tiên đồng thị thần thủ vệ đều cung kính, chỉ có Vân Trạch nguyên quân là cười nói ngoài mặt.
Lúc trước, khi vừa tới Tử Vi viên, Chu Ngưng nơm nớp lo sợ, không biết đạp phải phân chó động trời nào mà có được thể diện và may mắn đến vậy.
Ty thần tịch Vân Trạch nguyên quân những năm gần đây luôn dạy nàng học đạo, nhưng không cho nàng làm lễ bái sư. Nàng nhớ rất rõ, mình đã bái Thanh Huyền sư phụ làm thầy, mà khi bái sư cũng vội vã gấp gáp, nhưng Thanh Huyền sư phụ đã thân chết hồn tan, bây giờ Vân Trạch nguyên quân lại tận tâm dốc sức dạy dỗ, khiến nàng luôn băn khoăn liền chủ động nhắc đến lễ bái sư. Nào ngờ Vân Trạch nguyên quân kinh ngạc, chỉ cười cười nói thẳng: “Không dám nhận.”
Vì sao ‘không dám nhận?’.
Vấn đề này, nàng từng hỏi Vân Trạch nguyên quân, nhưng y cứ thần bí, cười như có như không, ra sức xúi giục nàng đi Tử Vi viên: “Nếu cô cô muốn biết vì sao, chi bằng tự đến hỏi Đế quân đi.”
Nhắc tới Đế quân, Chu Ngưng nhịn không được liền nuốt nước bọt, rụt cổ lại. Đừng nói là tự đến Tử Vi viên, xưa nay, nàng thấy bóng dáng Đế quân là phải đi đường vòng, sao có gan đến hỏi?
Vì sao nàng lại sợ Đế quân như vậy ư?
Thật ra, không phải vì Bắc Cực T