Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1344076
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/4076 lượt.
mắt tuôn ra như đê vỡ, không thể dừng lại được —
Mà lúc này, người đang ngồi phía trên lại bất ngờ đưa tay ôm ngực, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy tuyên thành!
Hết chương 77
———————————————–
Lảm nhảm~~~~~~~~
Phát hiện sai nhiều chi tiết trong truyện quá, phải quay lại sửa lại từ đầu bản post trên đây. May mà có bản word dùng chức năng ctrlF chớ không ngồi mò từng chap chắc chớt.
Hồi giờ trách nhầm mợ Tắc, hóa ra cái mớ tên dài ngoằng trong truyện của mợ đều là các nhân vật trong đạo giáo Trung Hoa. Có điều nếu mợ chịu dùng tên rút gọn của các nhân vật này thì đỡ biết bao. Bây giờ MDH sẽ “bổ sung” chú thích các nhân vật ở đây đồng thời trong các chương mà các nhân vật này lần đầu xuất hiện nha.
Do hiểu biết hạn hẹp và tìm hiểu cũng bát nháo nguồn, mỗi nguồn lại đưa ra một kiến giải khác nhau đâm ra khiến MDH cũng rất bối rối.
Có nơi cho rằng là Lục Ngự chứ không phải Tứ ngự, gồm: Bắc Cực Tử Vi Đại Đế, Nam Cực Trường Sinh Đại Đế, Thái Cực Thiên Hoàng Đại Đế, Đông Cực Thanh Hoa Đại Đế (còn gọi là Thái Ất Cứu Khổ thiên tôn), Trung Ương Ngọc Hoàng Đại Đế, Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ.
Tuy nhiên có nơi lại cho rằng tứ ngự gồm: Ngọc Hoàng đại đế, Trung thiên Tử vi bắc cực đại đế, Câu trần thượng cung đại đế và Hậu thổ hoàng địa kỳ. Trong đó Ngọc Hoàng đại đế đứng đầu Tứ Ngự.
Tuy nhiên theo truyện thì Tứ ngự là: Nam Cực Trường Sinh đại đế; Bắc Cực Trung thiên Tử Vi đại đế, Câu Trần Trượng Cung đại đế, Hậu Thổ Hoàng Địa. Nên MDH sẽ chú thích theo truyện.
Trong đó, Hậu Thổ Hoàng Địa tên đầy đủ là Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Đức Quang Đại Hậu Thổ Hoàng Địa Kì (còn dài hơn trong truyện) coi quản đất đai, còn được gọi là Mẫu Địa, có chức năng về quyền tạo ra muôn vật, làm nên vẻ đẹp của núi sông, thờ phụng trong Đình Ứng Thiên.
Nam Cực Trường Sinh đại đế còn có tên gọi là Nam Cực Trường Sinh Ty Mạng Quân, Nam Cực Trường Sanh Đế Quân chưa tìm hiểu được nghề nghiệp là gì nên cứ theo trong truyện.
Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế là người cai quản tinh tượng bầu trời, Tiên Thánh Thần linh trên Thiên phủ. Hầu việc chính bên Tử Vi đại đế là Nam Tào, Bắc Đẩu tinh quân.
Câu Trần Thượng Cung đại đế tên đầy đủ là Câu Trần Thượng Cung Thiên Hoàng đại đế, gọi tắt là Câu Trần đại đế hoặc Thiên Hoàng đại đế. Chức năng của Câu Trần Đại Đế là “Giúp đỡ cho Ngọc Hoàng đại đế cai quản hai cực Nam Bắc và Tam Tài (thiên, địa, nhân), điều khiển các sao, làm chủ về việc chiến tranh của thế gian. Trong 1 số truyền thuyết cho rằng Câu Trần đại đế và Tử vi đại đế có chức vị ngang nhau và cùng cai quản các vì sao. 2 vị này đều là “cháu” của Tử Quang phu nhân. (trong truyện Hạo Thiên và Bình Sinh mới là con của Tử Quang phu nhân).
Còn khá nhiều nhân vật khác được đề cập đến trong truyện như:
Bắc Âm Phong Đô đại đế: tên đầy đủ là Địa phủ Chí tôn Bắc âm Phong đô Nguyên thiên Đại đế, tên gọi tắt là Nguyên Thiên đại đế, là đức Vua cha ở dưới Địa phủ, người cai quản toàn bộ âm ti ngục hình, đất đai trên dương gian và tất thảy các Tư quân, Phán quan coi tội phúc của phàm phu.
Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn (tên chính xác trong Đạo giáo là Ngọc Thanh Nguyên Thủy thiên tôn và thường được gọi rút gọn là Nguyên Thủy thiên tôn, vị tiên đứng đầu trong Tam thanh).
Thái Ất Cứu Khổ thiên tôn hay còn gọi là Đông Cực Thanh Hoa đại đế….
Các bạn muốn hiểu rõ hơn có thể tìm hiểu trong Đạo giáo nhé
Muốn khóc, lệ chẳng thể rơi
Muốn thân, không thể chạm người
Muốn yêu, chẳng thể cất lời.
Lại là cảm giác đau đớn quen thuộc kia ập đến!
Bình Sinh một tay ôm ngực, tay kia xiết chặt tay ghế, năm ngón tay đã chuyển xanh. Hai má trắng xanh làm người ta sợ hãi, đôi môi xám ngắt, mày nhíu chặt, chỉ đành nhắm mắt lại cố gắng chịu đựng.
******
Thiên Sắc vẫn còn rất kinh ngạc, khi Hạo Thiên thả nàng ra khỏi bình ngọc lưu ly, nàng mới phát hiện mình đang cuộn người trên nền đá lạnh lẽo ở hậu điện Lăng Tiêu. Có lẽ vì lạnh, cơ thể nàng run rẩy như chiếc lá lay động trong gió, hơi thở mỏng manh, dường như nàng đã cố kéo lại vài phần tỉnh táo từ trong nỗi tuyệt vọng vô bờ.
Lúc này, Hạo Thiên ngồi trên chiếc ghế cao cao, từ trên nhìn xuống, nét mặt như cười như không, đã biết rõ lại vẫn cố hỏi: “Thiên Sắc, người mà ngươi thấy lúc nãy, ngươi có nhận ra không?”
“Chàng…” Thiên Sắc ngẩng đầu, hơi sững sờ nhìn Hạo Thiên, tuy nét mặt vẫn còn ngơ ngác nhưng trong đáy mắt đã có nét vui mừng rạng rỡ như đóa hoa nở trong tuyết lạnh, sáng trong lạ kỳ, giọng nói nàng vẫn khàn khàn như trước: “Người đó là Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế…? Không, chàng rõ ràng là Thanh Huyền… sao lại thế…”
Gằn từng tiếng, vừa do dự vừa ngạc nhiên xen lẫn khó tin, nàng gần như không biết nên hình dung sự ngạc nhiên đáng mừng đột ngột ập tới này là như thế nào, nàng chỉ sợ đây là một giấc mộng hão huyền. Cuối cùng, sự do dự nhẹ dần ở âm cuối cùng, khẽ khàng như giọt mưa rơi trên đóa hoa rồi lặng im biến mất. Sau đó, nàng rũ mắt, rốt cuộc đôi mắt cũng kh