Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343699
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3699 lượt.
ất hiện này, có thể xem là thanh niên ưu tú trong thiên giới chúng ta. Y sẽ trở thành ngôi sao sáng trong tương ai, nếu lần này không gặp được, thật là đáng tiếc quá…”
“Nguyên quân đại nhân!” Chu Ngưng vốn đang lo mình sẽ bị cấm túc vì tội nhiều chuyện, sẽ không thể đến tham dự Trường Sinh yến, cho tới khi nghe những lời kia mới biết mình bị trêu cợt, nàng tức giận dậm chân, cầm chổi lông gà đập mạnh lên bàn: “Ngài, ngài nói bậy bạ gì đó hả!”
Tuy nàng la lối om sòm, nhưng Vân Trạch lại nhắc tới người trong lòng nàng, nên nàng bất giác đỏ mặt như một cô gái nhỏ e thẹn.
Chuyện nàng thích Ngọc Thự, Vân Trạch nguyên quân đã biết từ lâu, mà Ngọc Thự bây giờ cũng không tránh né nàng như trước. Tuy vẫn khách sáo không thân thiết, nhưng nàng cũng không thèm quan tâm, nàng đã quyết tâm trọn đời này sẽ bám chặt lấy Ngọc Thự không buông!
Chu Ngưng là kiểu người nói một đằng nghĩ một nẻo, Vân Trạch bật cười, nhìn cây chổi lông gà bị ném mạnh lên đống sổ thần tịch thì biết nàng còn ở đây thì việc thẩm tra thần tịch không thể làm tiếp được, Vân Trạch bèn tìm cách đuổi khéo nàng đi: “Được rồi, tiểu Chu Ngưng cô cô, ta thấy thị nữ kia chắc đã đến rồi, nhờ cô cô đến sắp xếp chỗ ở cho nàng giúp ta, dù là tưới cây, quét nhà hay là giặt giũ thì cũng nên cho nàng chút việc vặt, không nên thất lễ.”
“Biết rồi.” Chu Ngưng phẫn nộ đáp, nàng khinh thường bĩu môi, khẽ hừ, không thèm che giấu cơn giận trong lòng. Nàng xoay người rời khỏi khố phòng ở Thần Tịch ti mà không thèm quan tâm đến cây chổi lông gà đáng thương kia.
Hừ!
Tưới cây quét nhà?
Giặt giũ?
Nàng vừa đi, vừa cười lạnh trong lòng.
Vốn rằng, khi biết thị nữ kia còn là yêu, nàng nghĩ đến tình cảnh trước kia của mình, nên vẫn có chút thiện cảm. Nhưng sau đó, nghe được thị nữ đó là do Hạo Thiên phái tới, lòng thầm nghĩ đúng là oan gia ngõ hẹp! Thật khéo quá, lão già Hạo Thiên kia, lúc trước không những không ra tay cứu sư phụ nàng, lại còn mưu hại sư tôn của nàng, đẩy người vào Hóa Yêu trì, có thể nói là thù hận chồng chất. Thị nữ này được Hạo Thiên phái tới, có lẽ cũng giống như Hạo Thiên, chả có gì hay ho cả. Lúc này, nàng ôm một bụng tức, nên đành mượn thị nữ xui xẻo này đến trút giận vậy.
Bước đến hậu viện Tịch Quản ti của Tử Vi viên, một tiểu tiên nga chỉ cho Chu Ngưng bóng người đứng dưới mái hiên chính là thị nữ do Hạo Thiên phái tới.
Chu Ngưng nhìn bóng lưng kia, lòng hơi hốt hoảng, nàng nghi ngờ nheo mắt.
Chẳng phải Nguyên quân đại nhân nói thị nữ được phái tới vẫn còn yêu thân, chưa đắc đạo ư? Nhưng bóng người có mái đầu bạc trắng kia nhìn kiểu gì cũng giống một bà lão gần đất xa trời?
Chà chà, nếu là một tiểu nha đầu thì rất tốt, việc khổ cực gì cũng có thể đẩy cho nàng ta, có thể lấy cớ vớ vẩn như “trời giao trọng trách thì phải khổ cực” là đã có thể che giấu ân oán cá nhân của mình. Nhưng bây giờ, người tới là một bà lão thì có thể làm gì đây? Bổ củi hả? Bà lão này có thể nhấc nổi búa bổ củi sao? Giặt áo? Bà lão này có thể nói xương cốt già yếu, không cúi xuống nổi?
Khó, khó quá rồi!
Cuối cùng, Chu Ngưng chậm chạp bước đến trước mặt bà lão, Chu Ngưng thầm quyết tâm, dù thế nào đi nữa cứ phủ đầu trước đã. Chu Ngưng cố tình hếch cằm, cao ngạo, ngang ngược hỏi: “Ngươi chính là thị nữ Hạo Thiên đế tôn phái đến? Tên là gì, trước đây tu hành ở đâu?”
Bà lão kia khom lưng, hơi gục đầu xuống không nói gì cả.
“Cô cô ta hỏi ngươi đó, sao ngươi không trả lời?” Đợi một lúc lâu, bà lão vẫn không đáp, Chu Ngưng tức không thể tả, ngữ điệu trở nên nghiêm khắc: “Ngươi cúi đầu làm gì? Chột dạ à? Ngẩng đầu lên!”
Nghe thế, bà lão mới chậm rãi ngẩng đầu lên, mái tóc bạc nhẹ nhàng trượt qua một bên, lộ ra khuôn mặt Chu Ngưng nằm mơ cũng không ngờ tới…
“Ngươi…” Chấn động vì khuôn mặt đó, Chu Ngưng đổi sắc mặt, sợ tới mức hít thật sâu một hơi, thật lâu sau vẫn không thể hoàn hồn, tựa như bị sét đánh thẳng vào đầu, đầu óc trống rỗng, khóe mắt run rẩy: “Người là sư tôn Thiên Sắc sao?”
Đúng vậy, nữ tử trông giống bà lão với mái tóc trắng xóa trước mặt Chu Ngưng quả thật là Thiên Sắc. Dung mạo, thần sắc, từng cử chỉ ngẩng đầu cúi đầu đều là của một nữ tử duy nhất từng vang danh lục giới mới có được, một phong thái tự nhiên không một chút kiểu cách xa xôi nào.
Thiên Sắc chưa chết, đây đúng là tin tức đáng mừng với Chu Ngưng, nếu là ngày thường, cho dù nàng không khua chiêng gõ trống bố cáo thiên hạ thì cũng sẽ vung tay múa chân, vui sướng một phen. Nhưng, giờ phút này, Chu Ngưng chăm chú nhìn Thiên Sắc ở trước mặt, càng hoảng sợ khi bắt gặp vẻ gượng gạo và tiều tụy của hồng nhan nay đã bạc đầu.
Người, vẫn là nữ thượng tiên uy danh vang lừng lục giới lúc trước sao?
Thiên Sắc im lặng đứng đó, khuôn mặt gầy gò rất bình thản, tựa như một dòng suối cạn bị người đời quên lãng, khuôn mặt tiều tụy, đôi môi tái nhợt không còn sắc máu, Thiên Sắc gầy gò nhẹ tênh như một quỷ hồn. Tuy dung mạo không thay đổi nhiều, nhưng ngông cuồng và nhiệt huyết năm xưa đã gần như biến mất, không thể tìm thấy.
“Sư tôn, người… sao người lại… biến t