Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343670

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3670 lượt.

hút nữa bị hắn nổi giận cắt đứt cổ; sau đó Thanh Huyền nhận nàng làm đồ đệ, cho nàng cơ hội nhập đạo tu tiên, kể lại toàn bộ không hề bỏ qua sự việc nào, còn nói thêm cảm nghĩ của mình với hắn.
Cuối cùng, nàng thở dài: “Thanh Huyền sư phụ đối với sư tôn —” đột nhiên nhận ra cách xưng hô sư tôn này không thích hợp, Chu Ngưng vội vàng sửa lại, từng lời từng chữ rất nghiêm túc: “Tiểu tiên nói là Thiên Sắc cô cô, Thanh Huyền sư phụ đối xử với người vô cùng tốt, trong mắt sư phụ ngoại trừ cô cô thì không còn ai khác, nếu không sư phụ sẽ không moi tim của mình cứu cô cô —”
“Ngươi nói hắn vì cứu Thiên Sắc nên tự moi tim của mình?” Bình Sinh vẫn chăm chú lắng nghe, lúc này mới lên tiếng, giọng không lớn, có chút đắn đo, vẫn trầm thấp hàm chứa ý cười, trước sau vẫn như dòng nước sâu tĩnh lặng, ẩn chứa sâu xa. Trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn ẩn hiện những đốm lửa nhỏ, nét mặt thoáng chút dao động, sau đó không hiểu sao giọng nói chợt rầu rĩ: “Nói vậy, đó thực sự là một nam nhi si tình.”
“Cho nên Thiên Sắc cô cô vẫn không quên được đoạn tình cảm này.” Chu Ngưng thổn thức không thôi, trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng nói ra những lời thật lòng đã giấu kín: “Đối với cô cô, có lẽ Thanh Huyền sư phụ là tất cả của người, bây giờ Thanh Huyền sư phụ mất đi, sao người còn có hy vọng nữa…”
Bình Sinh lắc đầu, bác bỏ những lời này của Chu Ngưng: “Ta thấy nàng không có lòng tu đạo, ngày ngày rất im lặng, không biết trong lòng đang suy nghĩ điều gì.” Đúng vậy, với hắn, đôi khi Hồng Dược nha đầu kia làm nũng làm phiền người khác. Nhưng Thiên Sắc hoàn toàn khác biệt, nàng rất im lặng, im đến mức giống như ám chỉ sự tồn tại của nàng có thể bị người ta lãng quên bất cứ khi nào.
Thật ra, Thiên Sắc ở Tử Vi điện cũng không làm gì khác, chỉ toàn tâm toàn ý hầu hạ bút mực. Nàng luôn mài mực rất kỹ, không hề nói nửa câu. Chính hắn cũng không hiểu nổi, có khi rõ ràng đang nghe Hồng Dược nói chuyện nhưng sự chú ý lại dồn hết về phía nàng.
Sự im lặng của nàng như một bức tranh phong cảnh độc đáo, khiến người ta bị cuốn hút một cách vô thức, khiến hắn không thể bỏ qua sự tồn tại của nàng.
“Trước kia, cô cô cũng rất ít nói, nhưng không đến mức tiếc lời như vàng giống bây giờ.” Chu Ngưng không hiểu nổi, đành phải đoán lung tung: “Tiểu nữ cũng không biết vì sao, có lẽ người quá thương tâm vì Thanh Huyền sư phụ, cho nên tính tình mới thay đổi quá nhiều thế này.”
Tính tình thay đổi quá nhiều!
Ít nói?
Tiếc lời như vàng?
Bình Sinh thầm cười khổ.
Dù nàng ít nói, tiếc lời như vàng nhưng ít ra còn mở miệng nói chuyện với Chu Ngưng và Vân Trạch, tại sao trước mặt mỗi mình hắn, lại chưa từng nói ra một từ.
Có lẽ nào tính tình thay đổi quá nhiều chủ yếu là nhắm vào hắn? Hắn đã không nghĩ nàng là một người câm điếc!
Trước đây, hắn còn nghĩ là nàng e ngại hắn, sau đó hắn dần nhận ra sự bất thường.
Cũng chính vì sự bất thường ấy đã khiến hắn bắt đầu nảy sinh tâm tư muốn tìm hiểu đến cùng.
******
Thiên Sắc đứng dưới tàng cây phù tang.
Hôm nay, Bình Sinh dẫn Vân Trạch nguyên quân và Chu Ngưng lên Tây Côn Luân dự Trường Sinh yến, nàng tránh mặt vì trong lòng vẫn còn băn khoăn, bất đắc dĩ.
Trước tiên là vì nàng chưa từng xuất hiện trước mặt mọi người, tuy không bị chú ý quá mức, nhưng dù sao hơn trăm năm trước, việc nàng bị đưa vào Hóa Yêu trì cũng ồn ào khắp Thiên giới, hầu như mọi người đều biết, nay đột nhiên xuất hiện tại Trường Sinh yến cũng không phải là chuyện tốt. Thứ hai là, cho dù Bình Sinh hỏi, chắc chắn Vân Trạch nguyên quân cũng cố ý tránh né đẩy đưa cho qua.
Không đến Trường Sinh yến không chỉ băn khoăn vì sư tôn mà, hơn cả là các sư huynh đệ của nàng, những người đó, không ai dễ bị bắt nạt, nếu vì chuyện nhỏ mà lại gây loạn cũng không tốt —
Đang suy nghĩ, phía sau đột nhiên vang lên giọng nói hoàn toàn nằm ngoài suy đoán của nàng, sự xen ngang kia khiến người ta khó hít thở: “Ngươi không đến dự Trường Sinh yến sao? Trường Sinh đế quân gửi thiệp mời đặc biệt đến Tử Vi viên cho ngươi.”
Giọng nói kia quá gần, giống như là sát sau lưng nàng.
Bỗng dưng nàng xoay người sang chỗ khác, chẳng hiểu vì sao, sắc mặt càng tái nhợt, giống hệt như kìm nén, ngón tay nắm chặt ống tay áo khiến móng tay đâm vào lòng bàn tay, cắm vào da thịt. Ống tay áo kia ướt đẫm mồ hôi, dán vào bàn tay lạnh lẽo như băng giá khiến nàng run rẩy.
Là Bình Sinh!
Không phải hôm nay hắn đến Ngọc Hư cung trước ư, vì sao bây giờ còn ở Tử Vi viên?
Mãi đến lúc này, nàng mới từ từ nhớ ra hắn đang hỏi, nhưng không thể trả lời được, đành lắc đầu, cảm thấy hắn đứng quá gần nên vô thức lùi về phía sau mấy bước.
Nhìn nàng lắc đầu và lùi về phía sau, Bình Sinh cực kỳ bình tĩnh, giọng nói có phần nhẹ nhàng từ tốn, không chút rung động: “Đi hay không, chẳng lẽ ngươi không tự nói được một tiếng sao? Hay là —” hắn hơi nheo mắt lại, ngừng một lát, chuyển lời: Không phải ngươi không chịu nói, mà là bị ép phải im lặng trước mặt ta?”
Ngực Thiên Sắc nghẹn lại, chưa kịp phản ứng, đã thấy hắn sát bên người, tay sắp chạm vào thâ