Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343665
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3665 lượt.
c mặt trắng bệch ra, một lúc lâu sau mới như thở lại bình thường: “Nguyên quân đại nhân, người dẫn hoa thược dược lên núi trước đi.”
Việc này rất hợp ý Vân Trạch nguyên quân! Y gật đầu, vỗ vỗ vai vừa như khích lệ vừa như thương hại Ngọc Thự: “Làm phiền Tiên quân chăm sóc tiểu Chu Ngưng cô cô của Tử Vi viên chúng ta!” Sau đó, Vân Trạch dẫn hoa thược dược đi một mạch vào Ngọc Hư cung.
Đúng vậy, y phải lên đó trước, báo lại những chuyện đã nghe đã thấy với Hạo Thiên đế tôn!
Không phải là y ăn cây táo rào cây sung, vì nói thế nào đi nữa, trong mắt y an nguy của Bình Sinh đế quân mới là quan trọng nhất.
Nhưng, Vân Trạch lại không phát hiện ra, hoa thược dược vẻ mặt tò mò đi theo sau y đang lén nở nụ cười.
******
Khoảng chừng một canh giờ sau, Bình Sinh đã đến dưới chân núi Tây Côn Luân.
Hắn nghiêm mặt lặng im, khuôn mặt tuấn lãng không chút biểu cảm, đôi mắt sâu trong sáng tỏa ra sức mạnh trầm ổn vững vàng, tựa như thứ ánh sáng lành lạnh tỏa ra từ một thanh kiếm tràn ngập sắc bén, sự lặng im kia không thể che giấu phong thái cao quý tự nhiên của hắn. Không chỉ có thế, áo bào màu tím cao sang quá mức nổi bật, nên khi hắn vừa xuất hiện, tất cả các vị tiên quân xung quanh đều bất giác ngừng lời, ngơ ngác nhìn hắn.
Hắn ở Tử Vi viên quanh năm suốt tháng, mấy ngàn năm qua chưa từng xuất hiện một lần, những tiên gia biết hắn không nhiều, nhưng tất cả mọi người đều biết, ở thiên giới người có tư cách mặc áo tím không có mấy người.
Trông thấy Bình Sinh, Chu Ngưng đương nhiên rất vui, nhưng lại không thấy Thiên Sắc, Ngọc Thự có hơi thất vọng: “Bình Sinh đế quân!” Ngọc Thự bước lên nghênh đón, hơi ngập ngừng hỏi: “Sư cô của đệ tử sao…”
Ngọc Thự đang định hỏi sao Thiên Sắc không đến, nhưng không ngờ, Bình Sinh liếc mắt nhìn y, sự xa cách lãnh đạm hiện rõ ràng trong đáy mắt, giọng nói của Bình Sinh nhàn nhạt không hề có cảm xúc, ngữ điệu đều đều không chút gợn sóng lại khiến người ta sợ hãi khó nói nên lời: “Đế tôn đang ở đâu?”
Ngọc Thự hoảng sợ vì khí thế của Bình Sinh, y bất thình lình rùng mình, vội cung kính đáp: “Ở Cửu Tiêu điện…”
Ngọc Thư còn chưa nói hết, Bình Sinh đã gật đầu, lạnh nhạt ừ một tiếng, đôi môi mỏng khẽ nhếch một nụ cười lạnh lẽo khiến người ta kinh hồn bạt vía, giây tiếp theo hắn không coi ai ra gì phẩy tay áo bỏ đi.
Chu Ngưng trợn tròn mắt.
Đi theo Bình Sinh đã rất lâu, nhưng nàng chưa bao giờ trông thấy Bình Sinh như vậy, thứ cảm giác này nàng không thể hình dung bằng ngôn từ, nhất là sự lạnh lẽo trong đôi mắt Bình Sinh khiến nàng thấy xa lạ như Bình Sinh đã biến thành người khác.
Mặt khác, trong khu rừng nhỏ không xa nơi đó, đám ranh con không bao giờ làm chuyện đàng hoàng trong mắt Hạo Thiên cũng nheo mắt nghi hoặc, mỗi người mỗi nét mặt.
Họ chính là bốn người Linh Sa, Lam Không, Mộc Phỉ và Bán Hạ, được gọi là “Kỳ si”, “Tửu si”, “Cầm si”, “Thư si” của Ngọc Hư cung.
“Cưng à, đây là vị tôn thần nào vậy?” Linh Sa nhìn phía xa xa, cũng không tránh khỏi thán phục trước ngạo khí trong từng cái giơ tay nhấc chân của Bình Sinh, y chậc chậc than thở: “Nóng tính thật!”
Lam Không đứng bên cạnh đang ngửa đầu uống rượu. Y phóng khoáng lau chút rượu còn dính bên mép, ôm cằm ra chiều suy nghĩ một chặp mới ném ra đáp án: “Người đó mặc áo bào tím, có lẽ là Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế ở Tử Vi viên?”
“Đó thật là Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế? Chẳng phải người đó luôn bận rộn với thần chức nên không bao giờ đến tham dự Trường Sinh yến của Ngọc Hư cung chúng ta ư? Sao lần này lại phá lệ?” Mộc Phỉ đảo con ngươi từ phải sang trái rồi từ trái sang phải, bỗng nhiên y chợt nhớ ra điều gì, giật mình tỉnh ngộ: “Đúng rồi, ta từng nghe Phong Cẩm nói, bây giờ Thiên Sắc đang ở trong Tử Vi viên của ông ta tu hành chuộc tội…”
“Tuy Thiên Sắc đã bị tước tiên tịch, tru tu vi, đánh về yêu thân, nhưng cuối cùng muội ấy đã thoát khỏi Tỏa Yêu tháp cũng xem như là việc tốt.” Linh Sa chép chép miệng, tung quân cờ vẫn luôn mang theo người lên thật cao rồi đón lấy, y thấy rất đáng nghi: “Nhưng, cho dù có muốn tu hành lại thì cũng phải ở Ngọc Hư cung của chúng ta, tại sao Hạo Thiên lại đưa muội ấy đến Tử Vi viên?”
Lam Không ngẩng đầu lên, nốc một hơi cạn sạch chỗ rượu trong hồ lô, lúc này đã ghiền y mới dùng tay áo lau miệng: “Người ta là đế tôn Hạo Thiên đứng đầu Cửu Trọng Thiên, trước giờ làm việc đều đã đắn đo suy tính, sao còn cần đám vô danh tiểu tốt như đệ đến dạy.” Liếc Linh Sa, Lam Không phì cười, đuôi lông mày ẩn hiện ý cười lạ lùng, y thản nhiên trêu cợt, xem như chuyện chẳng liên quan tới y: “Sắc mặt Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế khó coi như vậy, chỉ e đế tôn Hạo Thiên lại cân nhắc tính toán chuyện gì đắc tội với ông ta, cho nên giờ mới nổi giận đùng đùng khởi binh hỏi tội?”
“Lại có thêm một trò vui đầy phấn khích rồi…” Mộc Phỉ nhìn Linh Sa và Lam Không, đưa ý kiến thối tha dạy mãi mà không chịu chừa ra: “Hay là chúng ta thừa dịp đang rãnh đi theo ông ta thăm dò xem sao?”
Y vừa dứt lời, có hai người lập tức hưng phấn, đồng loạt gật đầu rồi định lén lẻn the