Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343671

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3671 lượt.

ế quân, người nhìn Vân Trạch nguyên quân —” đứng dựa vào cửa đại điện nhìn Vân Trạch nguyên quân chạy theo Thiên Sắc, dường như Hồng Dược hơi thất vọng, vẻ mặt cô đơn, rầu rĩ không vui hỏi Bình Sinh: “Có phải ngài ấy có tình ý với Thiên Sắc cô cô không?”
“Sao?” Bình Sinh không nói gì, chỉ như hơi ngạc nhiên thốt lên rồi cúi đầu tiếp tục xử lý công văn, nhưng ở nơi khuất góc nhìn của nàng, đôi mắt đen sắc bén đột nhiên nhướn lên rồi biến mất.
Lúc này hắn vốn không để ý Vân Trạch có tình ý với Thiên Sắc hay không, mà chỉ có chút khó hiểu.
Nếu nói vết thương trên mu bàn tay Thiên Sắc là lấy thịt bổ thương, vậy thì lúc đó là đang ở thời kỳ nguy hiểm của con bé. Dù sao con bé cũng có dòng máu của Chu tước thiên giới, nếu không phải vì yếu tố khác thường thì sẽ không để lại vết sẹo này.
Về người được con bé lấy thịt bổ thương, ngoại trừ phàm nhân kia, cũng không nghĩ ra được người thứ hai.
Cuối cùng, hắn ngẩng đầu lên, hạ giọng có chút lơ đãng giống như nói chuyện thường ngày, ngay cả giọng điệu cũng thờ ơ, con ngươi đen sáng rực khiến người ta sợ hãi: “Hồng Dược, gọi Chu Ngưng đến đây, ta có việc muốn hỏi.” Tuy lời bình thản, nhưng ánh mắt kia lại mang theo sự sắc bén trong căn phòng mờ ảo.
******
Vân Trạch nguyên quân ra khỏi Tử Vi điện đã không thấy bóng dáng Thiên Sắc, buồn bực hỏi mấy thị thần, cuối cùng có người nói nhìn thấy Thiên Sắc cô cô tính tình kỳ lạ kia đã đến gốc cây phù tang.
Cây phù tang ở Tử Vi viên nằm ở Cực Bắc Thang Cốc, do hai cây Đại Tang quấn lấy nhau tạo thành. Hai cây này cao hai ngàn trượng, chu vi hơn hai ngàn thước, sinh ra cùng gốc, cành quấn chặt lấy nhau uốn lượn quanh bầu trời, bên dưới có ba dòng suối thông nhau, mặt trời mọc chiếu ánh sáng lên dòng nước, tỏa rọi khắp nơi.
Xa xa, Vân Trạch nguyên quân nhìn thấy Thiên Sắc đứng dựa vào thân cây, dưới ánh mặt trời chói chang, quanh người nàng như được bọc một lớp viền vàng, càng khiến thân hình trở nên vô cùng mảnh dẻ gầy yếu, giống như giấu dưới lớp quần áo đỏ thẫm kia không phải thân thể sống mà là một gốc gỗ mục lung lay sắp đổ.
“Thiên Sắc cô cô.” Nhớ lại lời nói dối không chớp mắt vừa rồi, y vẫn áy náy không thôi, giọng nói tự động trở nên cực kỳ nhẹ nhàng chậm rãi, vô thức mang theo sự lấy lòng, vẻ nhàn nhã xưa nay vô tình bị che lấp: “Mấy ngày nữa là Trường Sinh yến, đến lúc đó cô cô cũng muốn trở về Ngọc Hư cung chứ!”
“Đa tạ ý tốt!” Thiên Sắc xoay người, nhỏ giọng đáp lại bốn chữ rồi khẽ lắc đầu từ chối, môi nở nụ cười chua xót. Không ai nắm được vẻ mặt của nàng khi nói chuyện, chỉ cảm thấy chút cảm xúc khác biệt trong lời nói, khiến người ta vừa định giữ chặt lại không thể nắm được gì.
Đúng vậy, lúc trước nàng phạm thiên luật, bây giờ đã bị tước tiên tịch, phế tu vi, nói thẳng ra đã không còn là đệ tử Thần Tiêu phái, trở lại Ngọc Hư cung chỉ làm sư tôn xấu hổ thêm. Xem ra, nàng không xuất hiện là tốt nhất.
Gặp lại chi bằng không gặp, những lời này nên dùng trong trường hợp này.
Tuy nàng không nói nhiều, nhưng sao Vân Trạch nguyên quân không rõ cảm xúc trong lòng nàng.
“Tốt nhất là cô cô nên sớm quên chuyện ngày xưa, chớ để hao tổn tinh thần như thế.” Tuy bây giờ khuyên nhủ an ủi cũng không hết đau khổ, có nói thêm cũng chẳng ích gì, lúc này lại không biết nói gì nên Vân Trạch nguyên quân chỉ có thể nói như cũ. Chỉ là người đứng xem, y vẫn cảm thấy nên nói vài lời dù bối rối chua xót: “Như vậy, bất kể là đối với Đế quân hay với cô cô cũng đều tốt.”
Thiên Sắc không hề đáp lại, chỉ ngẩng đầu nhìn mặt trời treo trên cao, nhớ lại những thứ không nên nhớ về hắn, những ký ức đến chết không quên này từ từ kéo đến, trái tim như thắt lại, đau ngấm ngầm.
Đừng nói Vân Trạch nguyên quân, ngay cả hắn cũng khuyên nàng quên đi.
Nàng thật sự nên quên chăng?
******
Khi Hồng Dược vâng lời Bình Sinh đến gọi Chu Ngưng, nàng vẫn ở bên ngoài sân Thần Tịch Ty lầm bầm mắng thầm Vân Trạch nguyên quân vô ý. Tuy chướng mắt Hồng Dược, nhưng nàng không dám cãi lời Bình Sinh, dù không muốn đến mức nào cũng lập tức trở về Tử Vi viên.
“Chu Ngưng, nghe nói trước đây ngươi từng bái phàm nhân kia làm sư phụ —” Hồng Dược xưa nay chưa từng bị đuổi ra Tử Vi điện lại không có đây, Bình Sinh lạnh nhạt lên tiếng, giọng trầm thấp, từ tốn nhẹ nhàng như nước, giống như dòng suối sâu trong veo chảy róc rách, đột nhiên gợn sóng lăn tăn: “Phàm nhân đó, rốt cuộc là người như thế nào?”
“Đế quân hỏi Thanh Huyền sư phụ sao?” Chu Ngưng không biết vì sao Bình Sinh đột nhiên hỏi chuyện liên quan đến Thanh Huyền sư phụ, chợt cảm thấy bùi ngùi.
“Thanh Huyền?” Bình Sinh đọc lại cái tên xa lạ kia một lần, cảm thấy dù mới nghe lần đầu tiên nhưng quen thuộc không nói nên lời. Cảm giác quen thuộc này rất kỳ lạ, giống như tự ngắm gương mặt mình trong gương đồng, xa lạ và quen thuộc bện vào nhau: “Phàm nhân kia tên là Thanh Huyền?”
Chu Ngưng gật đầu, cố gắng nhớ lại tất cả những chuyện liên quan đến Thanh Huyền, bắt đầu liệt kê từng chuyện cũ, từ lần đầu tiên gặp Thanh Huyền, nàng mở miệng chửi bới Thanh Huyền suýt c