pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343705

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3705 lượt.

Tử Quang phu nhân giật mình vì câu nói mấu chốt của Bình Sinh. Ánh mắt nghiêm nghị, chỉ một khắc mặt bà đã lạnh tanh, đôi mắt như có thể hút hồn phách người khác, giọng nói trầm thấp uy nghiêm không hề suy giảm, tự nhiên bình thản uyển chuyển như gió: “Hôm nay, ta tới đây không phải để nói với con những chuyện đó, đại chiến thần ma sắp tới, bí ẩn diệt ma trong bản đồ sơn hà xã tắc con đã hiểu thấu đáo chưa?”
“Chưa.” Bình Sinh lên tiếng không chút e dè, cũng không bối rối vì Ngự Quốc Tử Quang phu nhân thay đổi đề tài, giọng nói sâu kín vấn rất vững vàng và trấn tĩnh, giống như trăng non trong bóng đêm giữa tiếng gió du dương.
“Nếu chưa thì sao con còn mặt mũi bày ra dáng vẻ không thèm để ý, cao ngạo ngang tàng như thế?”
Ngự Quốc Tử Quang phu nhân mạnh miệng trách mắng, sắc mặt không tốt lắm, nếp nhăn hiện rõ ở khóe mắt không thể che giấu được.
“Trước đây, tuy rằng Bình Sinh đi vào luân rồi, nhưng vẫn không hiểu được tình yêu nam nữ, đương nhiên không tìm ra cái gì gọi là nguồn gốc âm dương nhật nguyệt xen kẽ tương sinh tương khắc.” Dường như đã đoán trước được mẫu thần của mình sẽ nói như vậy, Bình Sinh rất bình tĩnh. Miệng hắn khẽ cong lên, tất cả đều ẩn giấu dưới nụ cười này, tinh thần nhàn nhã bước về phía trước từng bước, nét mặt thong dong lại không chút ý cười: “Cho nên, bây giờ Bình Sinh mới hy vọng có thể tìm được một người cùng song tu song hành, hy vọng có thể giúp ích cho việc tìm hiểu sơn hà xã tắc đồ.”
Ngự Quốc Tử Quang phu nhân khẽ hừ một tiếng, chưa bình tĩnh lại đương nhiên chưa nắm được ý Bình Sinh muốn nói, tiếp tục trách mắng: “Bây giờ, tiên nhiều hơn thần, cũng vì mong đợi có thể giúp đỡ, vì sao con cố tình chọn lựa như vậy…”
“Như vậy?” Bình Sinh cúi đầu cười, không bỏ qua cơ hội thu lưới, lặng lẽ dùng lời nói kéo Ngự Quốc Tử Quang phu nhân vào bẫy của mình: “Không biết cái mẫu thần gọi là như vậy, rốt cuộc là thứ gì?”
Lúc này Ngự Quốc Tử Quang phu nhân mới giật mình vì biết mình đã lỡ lời, bất chợt không trả lời được.
“Vừa rồi mẫu thần nói không khác đại ca là mấy, không biết là mẫu tử tương thông hay là đã thương lượng trước.” Không chút hoang mang lướt mắt nhìn Cửu Tiêu điện tĩnh mịch, Bình Sinh xoay người sang chỗ khác, ngẩng đầu nhìn điện thờ các vị thần khai thiên lập địa, giọng nói vẫn tao nhã như nước, vẻ mặt cũng thanh cao khiêm tốn, nhưng ẩn sâu bên trong là khí thế bức người: “Nếu mẫu thần nói tiểu tước nhi kia — đại ca đưa nàng tới Tử Vi viên, lại gạt con thi triển pháp thuật trên người nàng ấy, khiến cho nàng có miệng không thể nói, ngay cả chạm vào con dường như cũng biến thành tội lỗi, bây giờ mẫu thần vì chính nghĩa trách mắng con lơ là thần chức, nhưng vẫn ngầm nhắm vào nàng. Con thực không rõ, chẳng qua chỉ là một tiểu tước nhỏ bé, dù con bỏ qua thân phận làm nên chuyện không nên làm với nàng, sao lại khiến mọi người hoảng sợ đến vậy, cứ như là phải đối mặt với kẻ địch hùng mạnh như thế?”
Những lời này, Bình Sinh một mực bênh vực Thiên Sắc không chút e dè, cũng chẳng che giấu chuyện mình đã làm.
“Con nói cũng có phần đúng.” Bị trách móc một hồi, dù Ngự Quốc Tử Quang phu nhân đạo hạnh cao, từ trước đến nay luôn bình tĩnh lý trí, cũng có sơ hở. Dừng một lúc lâu, bà miễn cưỡng tránh đề tài này, mất tự nhiên bỏ qua nghi vấn của Bình Sinh, tự trấn tĩnh lại: “Lâu Tung bị phong ấn trong Bách Ma Đăng đã vạn năm, sắp đến thời điểm ra khỏi đó, chắc chắn sẽ trở mình báo thù, sinh linh lục giới này đều trông cậy vào con. Con thì ngược lại, một lòng nghĩ đến tiểu tước kia, không lấy mọi người làm trọng, thật sự là càng ngày càng thụt lùi!”
Ra vẻ nghiêm khắc trách cứ nhưng bà càng chột dạ, trong lòng ngầm có dự cảm, bởi bản thân cũng không còn cách nào với con trai.
Bình Sinh đứng tại chỗ thật lâu, nheo mắt lại, hơi nghiêng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm sáng rực, khiến những người có mặt ở đây không dám nhìn thẳng mặt hắn, hắn chợt cười lạnh xa thẳm: “Mẫu thần đã trách mắng như vậy, Bình Sinh cũng không còn mặt mũi ở đây nữa, bây giờ sẽ trở về Tử Vi viên bế quan tìm hiểu sơn hà xã tắc đồ.” Những lời của hắn nghe có vẻ khiêm tốn cung kính, giọng điệu thành thật, nhưng đáy mắt nặng nề lóe sáng. Hắn chợt đổi giọng, khuôn mặt lạnh lẽo như đắp ba tầng băng, đôi đồng tử sâu thẳm phát lạnh, như khiến không khí đóng băng: “Nhưng đợi đến sau đại chiến thần ma, con nhất định sẽ đưa tiểu tước nhi kia trở về Tử Vi viên, đến lúc đó, mặc kệ mẫu thần có đồng ý hay không, con cũng sẽ làm.”
Sau đó, hắn phẩy tay bỏ đi, bộ dạng kiêu ngạo, chẳng thèm để ý tới đám người hoảng sợ phía sau cùng mẫu thần đang phiền muộn của mình, càng chẳng bận tâm đến vị huynh trưởng tức giận đến dậm chân kia.
******
Xuống Tây Côn Luân, vốn phải trở về Tử Vi viên bế quan tìm hiểu điều huyền diệu trong sơn hà xã tắc đồ như lời đã nói, nhưng Bình Sinh đằng vân được nửa đường lại hướng về Yên sơn Đông Cực.
Vì đề phòng vạn nhất, hắn tự cảm thấy không nên để tiểu tước nhi kia ở lại Yên sơn.
Thật ra, cũng không phải vì sự lưu luyến sâu nặng của hắn đối với tiểu tước nhi kia, mà dựa