80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1344014

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4014 lượt.

tung tích, chỉ sót lại một vùng đỏ thẫm.
Không thể phân rõ là vết máu hay là những mảnh vụn của y phục.
Tuy biết đó chỉ là một giấc mơ, nhưng Bình Sinh vẫn kinh hoàng, hoảng loạn, hắn mở choàng mắt ra, dứt khoát thoát khỏi giấc mơ đó…
Trên giường chỉ còn lại mình hắn. Thiên Sắc khoác áo lót trắng ngồi bên chiếc bàn cách đó không xa, dường như đang rất kinh ngạc nhìn thứ gì đó.
Trông thấy nàng bình yên vô sự, hắn mới hoàn hồn lại, hơi nhíu mày, lúc hắn ngồi dậy mới nhìn thấy nàng đang ngơ ngẩn nhìn một chiếc mũ phượng vẫn chưa làm xong. Điều làm hắn càng ngạc nhiên hơn là mái tóc bạc trắng của nàng giờ như mặt đất phủ ngập sắc xuân, khôi phục lại sắc màu đen nhánh ban đầu, mềm mại mượt mà như một đoạn tơ lụa thượng hạng.
“Nàng…” Hắn mở miệng, dường như muốn nói gì đó nhưng chẳng biết phải nói thế nào, hắn cảm thế cơ thể mệt mỏi không còn chút sức lực, đôi mày khẽ nhíu giờ càng nhíu chặt, đôi mắt đen thăm thẳm như một cái đầm tối đen sâu không thấy đáy.
Hóa ra, việc song hành song tu lại mệt mỏi thế ư?
Mái tóc của nàng đen nhánh trở lại, có phải đã chứng minh sự “mệt mỏi” của hắn rất đáng giá.
Xem ra, không phải là nàng bước vào trong giấc mơ của hắn.
Chẳng lẽ, trong lòng hắn vẫn hằng tồn tại một nỗi sầu lo.
Hắn không thể nói rõ, cũng không thể nghĩ thông, chỉ cảm thấy những chi tiết vụn vặt nghẹn ứ trong ngực, sầu muộn khó an.
“Đế quân không nên xấu hổ.” Bị giọng nói của hắn quấy nhiễu, Thiên Sắc đột nhiên nghẹn ngào, trái tim như bị ai bóp chặt đau buốt, nhưng nàng vẫn giữ nét mặt bình thản, đôi mắt dời khỏi mũ phượng hững hờ nhìn về phía trước, thốt ra cái cớ vừa nãy đã chuẩn bị để che lấp nỗi cô đơn: “Thiên Sắc vừa rồi thấy cảnh thương mình, thần trí u mê, nhận nhầm Đế quân là phu quân đã mất, cho nên…”
Trực giác mách bảo nàng không thể ngủ cùng hắn, lúc nãy khi nàng đứng dậy, đương nhiên đã phát hiện điều bất ổn, không chỉ màu tóc của nàng thay đổi, mà cả sắc mặt mệt mỏi lạ thường của hắn…
Xem ra, Hạo Thiên không nói dối nàng, nàng mà chạm vào hắn, quả thật sẽ hại chết hắn!
“Thần trí u mê?” Bình Sinh cực kỳ không hài lòng với cách nói này. Hắn cúi đầu lặp lại từng chữ nàng nói, khẽ hỏi như gió thoảng mây trôi: “Nếu nàng bảo là nhận nhầm người, vậy ta và phu quân của nàng rất giống nhau sao?”
“Tuyệt đối không giống.” Hít sâu một hơi, nàng cố gắng trấn tĩnh, lúng ta lúng túng mở miệng vội vàng phủ nhận, nàng thấy bất an, trái tim run rẩy.
“Nếu đã không giống, sao lại bảo là nhận nhầm ?” Nhìn bộ y phục của mình được xếp ngay ngắn đặt bên giường, Bình Sinh biết là Thiên Sắc gấp nhưng hắn cũng không hỏi, chỉ chậm rãi mặc vào. Câu hỏi của hắn rất nghiêm túc, không giận mà uy, thậm chí còn như đang dồn ép người khác.
Nhận ra cảm xúc không thèm che giấu của hắn trong câu hỏi, trái tim Thiên Sắc đập thình thịch. Nàng co rúm lại gục đầu xuống, lời nàng có chút bất an: “Đế quân khiến Thiên Sắc nhất thời không thể kiềm lòng…”
“Không thể kiềm lòng?” Hắn hừ lạnh, sau khi mặc y phục xong, hắn bước tới trước mặt Thiên Sắc, híp mắt lại, khóe môi nhếch một nụ cười lạnh lẽo: “Nàng cho rằng ta và nàng đã làm chuyện hồ đồ sao?”
Nhưng không phải vậy, tất cả mọi chuyện rõ ràng là hắn chủ động, cho dù là kiềm lòng không nổi hay thần trí u mê cũng là vấn đề của hắn, sao nàng cứ vội vàng ôm hết cả vào người, chẳng phải là giấu đầu hở đuôi thì còn là cái gì nữa?
Việc cũng đã làm, hắn cũng không định vờ như không biết, nàng cuống cuồng phủi sạch mối quan hệ như vậy là có ý gì?
Lại còn cái tên vong phu gì đó nữa…
Tại sao vào thời khắc thế này nàng lại còn nhắc tới cái gã người phàm kia?
“Thiên Sắc cảm kích sự yêu quý bao dung của Đế quân, nhưng tất cả mọi chuyện đều là do Thiên Sắc sai…” Cảm nhận được cơn giận của hắn, Thiên Sắc đứng dậy lùi về sau hai bước, lời nói đến bên môi cũng hơi ngập ngừng: “… Chuyện hôm nay, xem như Thiên Sắc báo đáp Đế quân…”
“Báo đáp?” Bình Sinh bất giác cao giọng, nét mặt u ám, ánh mắt sắc bén ghim chặt lòng người như mũi tên bắn ra giăng giăng khắp trời: “Nàng bảo chuyện vừa rồi là muốn báo đáp ta?”
“Đế quân là người ngự ngôi cao, Thiên Sắc không dám trèo cao…” Giống như hoảng loạn vì khí thế của hắn, cũng có lẽ vì nàng chột dạ, Thiên Sắc gục đầu xuống, không dám nhìn hắn thêm: “Vì Thiên Sắc không còn thứ gì cả, ngoại trừ… thì còn có thứ gì có thể đền đáp Đế quân?”
Lời nàng nói chẳng khác nào đang khiêu khích sự tu dưỡng và cơn giận của hắn!
“Nàng nhất định phải nói những lời khó nghe như thế vào thời điểm này sao?” Đăm đăm nhìn nàng, hắn bỗng nhiên nhớ nhung thời gian nàng im lặng không nói chuyện lúc trước… Khi đó, cho dù nàng im hơi lặng tiếng nhưng lúc nào cũng quanh quẩn bên hắn, rửa bút mài mực, tuyệt đối không nói những lời khiến hắn căm thù đến tận xương tủy thế này.
“Vậy Đế quân muốn nghe cái gì?” Trầm mặc thật lâu, Thiên Sắc mới ngẩng đầu hỏi, nàng nở nụ cười đau thương, từng chữ từng lời đều mang theo mệt mỏi như trong tích tắc đã mất đi toàn bộ sức lực, nhưng vẫn luôn giữ lưng thẳng tắp. Hình như có những cây