Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3641 lượt.
n, thậm chí cả ba vị trong tứ ngự cũng đã có mặt, chỉ thiếu một mình hắn.
Vảo khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, Bình Sinh mẫn cảm phát hiện, mọi ánh mắt đều tập trung vào mình, mang theo vẻ tìm tòi nghiên cứu, họ vốn đang thì thầm to nhỏ lúc này cũng đã yên tĩnh lại.
“Bình Sinh…” Nét mặt Hạo Thiên sa sầm, trong phút giây nhìn thấy Bình Sinh sắc mặt mới dịu đi đôi chút, nhưng ngay lập tức y phát hiện đã xảy ra chuyện nghiêm trọng, nhất thời Hạo Thiên muốn nổi trận lôi đình: “Bình Sinh, đệ, đệ chạm vào con bé đó?”
Giọng điệu kia như người bị sét đánh giữa trời quang.
“Không chỉ chạm thôi đâu.” Việc này hắn cũng lười che giấu, nhưng cũng không muốn kể rõ. Con ngươi đen sâu không thấy đáy, giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng thong thả, hờ hững dùng lời kích thích những người có mặt ở đây, giọng nói không chứa bất kỳ cảm xúc nào.
Đúng vậy, không chỉ chạm mà hắn còn ân ái cùng nàng thì thế nào?
Tại sao Hạo Thiên lại kinh hoàng đến thế?
Sự nghi hoặc ngày càng sâu sắc.
“Đệ thật là…” Hạo Thiên nhất thời không thể tìm thấy lời trách mắng thích hợp, y cuống quýt như kiến bò trên chảo nóng bực bội đi qua đi lại, cuối cùng chỉ đành đỏ phừng mặt quát: “Làm càn!”
Lời mắng này chẳng khác nào ném hòn đá vào trong mặt nước tĩnh lặng tạo nên từng vòng gợn sóng. “Đệ làm càn?” Bình Sinh nheo mắt lại, chằm chằm nhìn Hạo Thiên, sâu trong con ngươi đen bắn ra tia lửa, Bình Sinh không bỏ qua một biểu cảm nhỏ bé nào trên khuôn mặt Hạo Thiên, giọng nói trầm thấp lạnh lùng: “Rốt cuộc đệ đã làm bậy chuyện gì, đệ cũng muốn nghe xem sao.”
Được rồi, cho dù hành động của hắn là vi phạm thiên luật, phải chịu trách phạt thế nào hắn cũng sẽ không oán hận, nhưng cái tội “làm loạn” này tại sao lại rơi xuống đầu hắn?
Cho dù hắn muốn tìm đối tượng để song hành song tu, dù rằng Thiên Sắc cũng không phải đối tượng có thân phận phù hợp với thần vị của hắn, thì đó cũng là việc riêng của hắn chứ?
Chuyện này đáng xé ra to lắm sao?
“Bây giờ sắp đến trận chiến thần ma, mà đệ lại…” Hạo Thiên sa sầm mặt, nhất thời khó kiềm chế cơn giận suýt nữa đã buột miệng nói ra, y đành phải hít sâu một hơi cố sức đè nén cơn giận muốn bùng nổ trong đáy lòng, cố ý dùng lời mơ hồ không rõ để khuyên nhủ: “Đây chẳng phải làm loạn thì còn là cái gì?”
Là trách hắn không thèm bận tâm khi đối đầu với kẻ địch sao?
Bình Sinh lạnh lùng nhìn Hạo Thiên, cũng không màng ở đây là Cửu Tiêu điện, dưới chân bức tượng các vị thần khai thiên lập địa mà hai huynh đệ ruột thịt lại đối chọi gay gắt.
Hạo Thiên hậm hực, vẫn cố nén giận, nhưng vì biết rõ tính Bình Sinh nên không tiện nói thêm: “Tiểu yêu tước kia đang ở đâu?” Hạo Thiên nghiến răng nghiến lợi hỏi, ánh mặt lộ rõ sát khí.
“Nàng đang ở một nơi rất an toàn.” Bình Sinh đáp cực ngắn gọn qua loa, hắn dùng ngữ điệu nhẹ nhàng nhất cất lời chất vấn, nở một nụ cười nhạt nhòa, cười đến mức khiến người ta sởn cả gai óc, sâu trong đáy mắt tỏa ra vẻ âm u trước cơn bão tố: “Hạo Thiên, rốt cuộc huynh đã gạt đệ chuyện gì?”
Thôi thôi, thiếp phải xa chàng
Bao ân, bao ái lỡ làng từ đây
Hoa tàn, nguyệt tận đêm này
Còn duyên xin hẹn sum vầy ngàn sau.
Câu hỏi của Bình Sinh không phải lời lẽ nghiêm khắc, tàn khốc nhưng quá bất ngờ khiến Hạo Thiên trợn tròn mắt không kịp chuẩn bị. Lúc này, không chỉ Hạo Thiên mà tất cả những người biết chuyện ở đây đều nhìn nhau, không biết nên dàn xếp thế nào cho ổn.
Cuối cùng là chuyện to tát gì đã mời được mẫu thần tôn giá?
Không cần nói cũng biết nhất định Hạo Thiên có chuyện lừa gạt hắn!
“Bình Sinh —” Ngự Quốc Tử Quang phu nhân nhẹ nhàng gọi tên hắn, đi thẳng đến trước mặt hắn, giọng cực kỳ nhẹ nhưng không kém phần nghiêm khắc: “Sao con có thể không biết bối phận, tra hỏi huynh trưởng của mình như thế?”
Bình Sinh không đáp lại, chỉ trầm mặc, liếc mắt nhìn Hạo Thiên một cái, thấy y như chột dạ không dám nhìn thẳng mặt mình, mày thoáng cau lại sau đó giãn ra thu tầm mắt lại.
Hắn không muốn giải thích điều gì, bởi vì từ hành động lời nói của Hạo Thiên, hắn đã tìm ra manh mối, trong lòng tự có tính toán.
Ngự Quốc Tử Quang phu nhân xưa nay rất yêu thương đứa con trai thứ này, bây giờ thấy tình cảnh như vậy cũng phải nhíu mày, nhẹ giọng quở trách vài câu: “Con có từng nghĩ, tính tình con xưa nay bướng bỉnh ngang tàng, làm theo ý mình, một khi để ý sẽ không tha cho bất cứ ai, ai có thể giấu giếm con, ai lại dám trêu chọc con?”
Với lời trách cứ này, Bình Sinh chỉ mỉm cười. “Mẫu thần, con là người một khi để ý sẽ không buông tha bất cứ ai, nói cách khác —”, hắn mở miệng, ngữ khí lạnh nhạt, lời lẽ có phần đắn đo, con ngươi đen sáng ngời khiến người ta bất an. Dừng lại một chút, hắn chậm rãi nói thẳng mấy lời ngắn gọn, đầy thâm ý và uy hiếp: “Vì vậy, mới đề phòng con ở điểm đó?”
Thật ra, hắn vốn không nghĩ đến việc sẽ có câu trả lời, nhưng nhìn sắc mặt những người ở đây thì đã ngầm nắm chắc tám chín phần rồi.
“Con đừng dựa vào lời ta mà nói những câu sáo rỗng đó.” Rõ ràng Ngự Quốc