Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343990

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3990 lượt.

khi bóng đen đó đứng thẳng người quay đầu nhìn kẻ vừa lên tiếng thì sắc mặt kinh ngạc hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự độc ác khiến người ta sởn tóc gáy hiện rõ trên khuôn mặt xưa nay vốn quen cung kính.
Đúng vậy, đó chính là Triệu quản gia.
Còn gã thanh niên áo trắng ngồi thong dong trên bức tường xưởng nhuộm chính là gã hồ yêu tu tiên không từ thủ đoạn – Hoa Vô Ngôn. Lúc này gã đang phe phẩy quạt, vẻ mặt như đùa như không, nhìn thì có vẻ biết hết mọi chuyện lại mang theo chút giễu cợt xấu xa.
Hiện tại không có ai khác, Triệu quản gia liền thể hiện rõ bản chất, gặp chuyện cũng chẳng chút sợ hãi nhìn Hoa Vô Ngôn tựa như từ lâu đã nhận ra gã không phải là người: “Tên nghiệt súc này, đã biết ta có pháp khí còn không mau cút đi?” Nói xong, y nhanh chóng đào vật cuối cùng dưới đất lên, giơ cao tay đầy uy hiếp, đôi mắt rất nghiêm túc.
Triệu quản gia cũng không muốn bàn luận vấn đề này, chỉ với vào ống tay áo lấy mấy thứ vừa đào xong đặt lên bàn: “Muốn thì lấy đi, dù sao ta cũng không dùng đến mấy thứ này.”
Khi Hoa Vô Ngôn thấy rõ vật trên bàn, chợt mỉm cười đầy hiểu biết: “Đây chẳng phải là chuỗi hạt Bồ Đề Kỳ Lân Nhãn – pháp bảo trấn giữ Thanh Phong đạo quan đã mất tích tám năm trước sao?” Mắt gã rất tinh, chỉ nhìn thoáng qua những thứ đang nằm rải rác trên bàn cũng có thể đoán được là vật gì. Ngẩng đầu, gã nhìn Triệu quản gia nói tiếp: “Quả nhiên ta đoán không sai, ngươi chính là tiểu đạo sĩ trông coi đạo quan – Trần Không.”
Trên bàn chính là chuỗi hạt Bồ Đề Kỳ Lân Nhãn, tổng cộng có mười tám viên, tròn trịa nhẵn bóng, tỏa ra ánh sáng nâu nhạt dưới ánh trăng mờ. Vật này rất quý hiếm, nghe nói là do một người duy nhất trong toàn cõi tiên nhân, từ hàng chân nhân tu luyện trở thành tín đồ Phật giáo, đến biên giới Tây phương thắp đèn nghe Phật tổ giảng kinh xong đi ngang qua Thanh Phong đạo quan để lại. Tuy là vật của Phật môn nhưng vô cùng có ích với người tu tiên, giúp tăng trí tuệ, mở rộng giác ngộ, bảo vệ phẩm cấp tu hành cấp cao.
Chỉ tiếc là bảo vật này vô cớ mất tích tám năm trước, ngay cả tiểu đạo sĩ Trần Không bảo vệ pháp khí cũng biến mất. Vì uy lực của pháp khí rất mạnh nên không thể bị yêu quái đánh cắp, đáp án duy nhất là người bảo vệ bảo vật – tiểu đạo sĩ Trần Không trông coi đạo quan đã trộm pháp bảo bỏ trốn.
Trần Không im lặng trước lập luận chắc chắc của Hoa Vô Ngôn, xoay người tính bỏ đi, không ngờ một giọng nói vang lên.
“Cái này gọi là mua chuộc che đậy, người nào bắt gặp chẳng phải cũng được chia phần sao?” Giọng nói mang chút hài hước, có lẽ đang tuổi dậy thì nên vừa trong vắt như trẻ con vừa từ tính, dứt khoát như đàn ông, hòa lẫn vào nhau thật dễ nghe, nhưng ẩn chứa toàn sự châm biếm: “Thật ngại quá, ta vô tình nghe thấy chuyện không nên nghe, chẳng biết có phần không nhỉ?”
Trần Không quay lại liền thấy cậu thiếu niên đeo kiếm kia. Lập tức có linh cảm xấu, nhưng chỉ đứng tại chỗ lẳng lặng quan sát, suy nghĩ đường lui cho mình.
Rõ ràng là giọng nói tự nhiên rất dễ nghe nhưng lại khiến Hoa Vô Ngôn cực kỳ tức giận: “Lại là thằng quỷ sứ này!” Gã giận dữ trừng mắt nhìn về phía góc tường Thanh Huyền đang đứng xem trò vui, lòng phiền muộn vì bản thân sơ suất không phát hiện ra sự tồn tại của thằng nhóc này. “Sư phụ ngươi đâu?” Theo bản năng, gã bắt đầu nhìn xung quanh, biết rõ chỗ nào có thằng tiểu quỷ này đương nhiên không thể thiếu Thiên Sắc luôn theo sát bảo vệ.
“Ngươi vẫn còn nhớ thương sư phụ ta à?” Thanh Huyền cười lớn, khóe môi tràn đầy châm chọc mỉa mai, chẳng thèm né tránh đạp đổ mong ước đẹp đẽ của Hoa Vô Ngôn: “Chẳng phải sư phụ ta đã nói rõ rồi sao, người sẽ không song tu với gã hồ ly thối nhà ngươi đâu, ngươi quên chuyện này đi!”
Tự dưng bị chế nhạo, Hoa Vô Ngôn hận nghiến răng nghiến lợi: “Đúng là khó tin, nàng lại để cho cây sinh mệnh này chạy lung tung!” Rốt cuộc hồ yêu vẫn là hồ yêu, chỉ chớp mắt gã đã nảy ra ý hay, nhìn nét mặt hờ hững của Triệu quản gia, xấu xa đổ thêm dầu vào lửa: “Trần Không, tiểu quỷ tự cao này muốn chia một phần, xin ngài chỉ điểm, dù sao giết một người hay hai người cũng là giết người.”
Trần Không chẳng phải đồ ngốc, sao không biết Hoa Vô Ngôn muốn lợi dụng y mượn đao giết người. Cho nên y không mắc mưu, chỉ cười lạnh một tiếng. Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên khiến nụ cười lạnh lẽo trên mặt y hoàn toàn biến mất.
“Triệu, Triệu quản gia!”
Giọng nói kia mang theo chút hoảng sợ run rẩy, tuy rằng không kiên cường như ngày thường nhưng rất quen thuộc, mỗi lần nghe y đều cảm thấy lòng ngọt ngào, có điều lúc nào cũng phải tỏ vẻ nghiêm túc. Đúng vậy, y thích chủ nhân giọng nói này, thích đến mức có thể vì nàng làm mọi chuyện. Cho nên, y đánh cắp Phật bảo, đến trấn nhỏ này mai danh ẩn tích, vì chỉ như vậy mới có thể gần nàng thêm một chút.
Đáng tiếc, người nàng yêu lại là ca ca của nàng.
Khoảng cách giữa nàng và y, dù gần trong gang tấc, cũng vĩnh viễn không thể vượt qua.
Chủ nhân giọng nói kia là Phó Thu Nương!
Thấy sắc mặt Trần Không đột nhiên thay đổi, Thiên Sắc mới xuất hiện: “Phó Thu Nương, ngư