Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343636
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3636 lượt.
ng vạch rõ quan hệ, không muốn cuốn nàng vào việc này: “Việc này không liên quan đến nàng, đừng tự trách bản thân.”
Thấy y nhận hết tội lỗi về mình, Hoa Vô Ngôn buồn bực nhìn mười tám viên Bồ Đề Kỳ Lân Nhãn trên bàn, biết là đã vuột khỏi tay mất rồi!
“Trần Không, ngươi làm nhiều chuyện vì nàng ấy như vậy, giờ còn giấu giếm trốn tránh, tự làm khổ mình làm gì? Nói cho cùng, ngươi cũng là một kẻ tu đạo si tình mà thôi.” Gã nói với giọng hơi châm chọc bất mãn, vì sau khi thầy trò Thiên Sắc xuất hiện thì mọi chuyện long trời lở đất, và ngay cả bản thân gã cũng bị gạt sang một bên. Được rồi, gã thừa nhận, gã cũng từng muốn làm một kẻ si tình chấn động tận trời, đáng tiếc ông trời chẳng chút tiếc thương, bóp chết mối tình si của gã từ trong trứng nước!
Nhìn thầy trò Thiên Sắc đang đứng trước mặt, trong đầu gã nghĩ tới những lời đồn đại, tưởng tượng tới cảnh hai người triền miên song tu lại càng cảm thấy tức giận không chịu nổi. Mối tình si bị nhấn chìm trong lòng chợt nảy nở lớn dần lên, kiểu gì cũng phải tìm cách xả ra ngoài, bèn ngửa mặt lên trời tự nói với mình: “Ngươi giết Cổ Huệ Nương, dùng Bồ Đề Kỳ Lân Nhãn giữ hồn phách nàng ấy dưới thùng nhuộm. Mượn thiên thời địa lợi nhân hoà biến nàng thành nữ quỷ la sát, khiến trên dưới Triệu gia đứng ngồi không yên. Sau đó ngươi nhân cơ hội này gây chuyện, tính phá hoại Triệu Phú Quý để trút giận cho người trong lòng ngươi. Nhưng Triệu Phú Quý cũng là cáo già nên nhận ra ý đồ của ngươi, lúc nào cũng đề phòng khiến ngươi không thể xuống tay. Không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng, kết quả là ngươi giết y. Như vậy, bất kể là ngươi bỏ trốn thuận lợi hay bị quan phủ bắt xử theo pháp luật, thì trên danh nghĩa Triệu Phú Quý cũng chỉ có một đứa con, người ngươi yêu tất nhiên sẽ được mẹ sang nhờ con, thừa kế gia sản nhà họ Triệu, chẳng cần lo lắng áo cơm gạo tiền.”
Cuối cùng, thấy sắc mặt Trần Không trắng bệch, vẻ mặt kinh ngạc của Phó Thu Nương, gã cảm thấy bản thân đã được đưa về vị trí quan trọng. Phát tiết trút hết giận dữ trong lòng lên người khác xong đã thấy thỏa mãn, cười lớn đầy sung sướng, khoe hàm răng trắng bóng hỏi lại một câu đáng đánh đòn: “Ta có nói gì sai không? !”
Khi nghe thấy ba chữ “kẻ si tình” chẳng rõ là đang khen ngợi hay đang châm biếm, Thanh Huyền bất giác liếc mắt nhìn Thiên Sắc. Cậu đột ngột bắt gặp một tia sáng thoáng lướt qua đáy mắt Thiên Sắc, sau đó dù phong thái lãnh đạm, ngạo nghễ của người vẫn không hề thay đổi, nhưng đôi mắt người lại hơi rũ xuống.
Thanh Huyền thấy kỳ lạ bèn quan sát tỉ mỉ sắc mặt của Thiên Sắc, cậu bỗng phát hiện ra vẻ sa sút thoáng ẩn hiện trong đôi mắt nàng.
Sa sút ư?
Từ trước giờ, cậu chưa từng nhìn thấy biểu cảm này trên mặt sư phụ. Theo cách nói của tiểu sư thúc Bạch Liêm, sư phụ xưa nay rất kiên cường, nét mặt người luôn lạnh lùng và ít nói. Nếu không phải vô tình chạm trúng vết thương sâu tận đáy lòng thì sao người lại có biểu cảm như vậy? Cậu đoán, có lẽ sư phụ tức cảnh sinh tình, nhớ lại mối tình tan vỡ ngày xưa?
Nghĩ thế, Thanh Huyền hơi quay đầu nhìn Trần Không đứng trước mặt. Cậu đột ngột thấy chấn động, dường như đang nhìn thấy chính bản thân mình ở mười kiếp trước trên đá Tam Sinh. Tuy rằng, giờ đây cậu đã không thể nhớ rõ tâm tình của mình lúc đó, cũng không thể nhớ ra rốt cuộc lúc đó mình yêu thương yêu thược dược đến mức nào mới có thể liều lĩnh vì nàng, nhưng cậu đã bắt đầu mơ mơ màng màng hiểu được những điều vi diệu trong đó.
Y biết, trời trêu lòng người, cho nên y không dám mong mỏi xa vời chỉ nguyện có thể ở gần nàng một chút, có được cơ hội lén ngắm nhìn nàng là y đã thấy thỏa mãn lắm rồi.
“Hôm nay bị các ngươi bắt được, ta không còn gì để nói.” Trầm mặc thật lâu, cuối cùng Trần Không cũng thốt ra một câu. Có lẽ, y cảm thấy không một ai có thể hiểu được hành vi của mình, nên đôi mắt y bỗng ngập tràn vẻ kiêu ngạo, giống như chuyện mình làm mặc thế nhân phê phán, dường như y cũng chẳng thèm để tâm đến những người có thân phận khác nhau ở đây.
“Từ xưa đến nay, giết người đền mạng là đạo lý bất di bất dịch, cũng là vòng xoay thế sự. Vẫn nên giao ngươi cho quan phủ xử theo pháp luật đi.” Ngữ điệu Thiên Sắc nhẹ nhàng thản nhiên, nàng rũ rèm mi dài xuống, hàng mi khẽ khàng rung động, giống như nàng không muốn can thiệp vòng xoay luân hồi của thế nhân nên mới chọn phương pháp này. Dứt lời, nàng bước lên trước một bước, vươn tay nhặt lấy tất cả mười tám hạt Bồ Đề Kỳ Lân Nhãn, ngăn chặn Hoa Vô Ngôn trước: “Chuỗi Bồ Đề Kỳ Lân Nhãn này ta sẽ tự tay giao cho sư phụ ngươi, Nguyên Thanh đạo trưởng trên Thanh Phong đạo quan, núi Nhược Tuyền.”
Tận mắt thấy chuỗi Bồ Đề Kỳ Lân Nhãn tỏa sáng lấp lánh rơi vào tay Thiên Sắc, Hoa Vô Ngôn chỉ kịp thở dài tiếc nuối, chán nản kết thúc câu chuyện. Gã phải làm rất nhiều chuyện, tung ra một đống hỏa mù, bề ngoài là để tích thêm công đức, nhưng bên trong lại là cố đoạt được chuỗi Bồ Đề Kỳ Lân Nhãn này để nhanh chóng tu tiên đắc đạo. Bây giờ, vô duyên vô cớ uổng phí công