Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343624
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3624 lượt.
ơi và Trần Không vốn có quan hệ sâu xa. Y vì ngươi đã từ bỏ bổn phận trông coi từ đạo, mai danh ẩn tích.” Nàng lắc đầu, ánh mắt trong suốt, sâu thẳm như một thanh kiếm đâm thẳng vào lòng người không chút nể tình: “Nhưng hiện tại, ngươi ngày ngày gặp mặt lại không nhận ra y.”
(* từ đạo có thể hiểu gần giống từ đường, nơi thờ cúng của đạo quan) “Trần Không?!” Phó Thu Nương nhìn Triệu quản gia, không cách nào tìm ra mối quan hệ giữa cái tên này và y. Sững sờ một lúc nàng mới nghi ngờ hỏi lại: “Huynh, huynh là tiểu đạo trưởng trên núi Nhã Tuyền! ?”
Năm đó, ca ca nàng nói sẽ lên kinh đô kiếm việc làm, cuối năm gửi rất nhiều tiền về nhưng không thấy người đâu. Tuy bữa cơm tất niên năm đó của nàng và cha rất thịnh soạn, nhưng trong lòng nàng rất bất an. Đầu năm mới, nàng lặng lẽ chuẩn bị chút hành lý đến kinh đô.
Kinh đô ngay dưới chân Thiên tử nên vô cùng phồn hoa, nàng vừa đi vừa ngắm đến hoa cả mắt. Có điều nàng thật sự không ngờ, ca ca của nàng vì nàng đã bán thân vào viện kỹ nam, dùng sắc hầu hạ các quan to quý nhân, chịu hết mọi sự nhục nhã.
Vừa lén nhìn thấy một lần, nàng lập tức rời khỏi kinh đô, vừa đi vừa miên man suy nghĩ. Khi đi ngang qua núi Nhã Tuyền, nàng liền theo các giáo đồ lên núi. Nàng quỳ gối trước động thờ Phật bảo ba ngày ba đêm lầm rầm cầu nguyện, trong lòng chỉ có duy nhất một điều, cầu xin trời phật phù hộ ca ca của nàng, phù hộ người trong lòng nàng.
Thậm chí nàng còn lập lời thề, cả đời này không lấy chồng, nhất định phải sống cùng ca ca đến già.
Khi đó, đệ tử trấn giữ Phật bảo trong động chính là Trần Không.
Y thấy cô gái này quỳ trên mặt đất cầu nguyện không ngừng, nước mắt tuôn rơi. Khoảnh khắc đó y cảm thấy, tâm tu đạo bao năm của mình đột nhiên bị giày xéo đau đớn!
Khoảnh khắc đó, có phải kiếp số đã được vận mệnh an bài từ trước?
Thấy Thiên Sắc đến, Thanh Huyền lập tức cao giọng, có vẻ hơi tự đắc: “Sư phụ, người đoán không sai, nghe nói đêm nay Triệu Phú Quý treo cổ tự sát ở Triệu phủ, quan phủ đã khám nghiệm tử thi.” Vốn là sư phụ không đồng ý cho cậu đi tìm hiểu tin tức một mình, nhưng cậu tự nhận thấy mấy ngày nay đã học hỏi được rất nhiều điều. Hơn nữa, cậu mang theo Lục Kiếm Tiên, vào thời điểm quan trọng cũng có thể tự bảo vệ mình, vì thế Thiên Sắc mới miễn cưỡng đồng ý chia làm hai hướng.
Thiên Sắc khẽ gật đầu, ngước đôi mắt phượng lên, hàng mi cong khẽ rũ xuống: ” Trần Không, việc này chỉ sợ cũng liên quan đến ngươi.” Nhìn vẻ mặt âm trầm của Trần Không, đôi mắt nàng trở nên xa xăm sâu thẳm.
Vừa nghe tin Triệu Phú Quý chết, ánh mắt Trần Không càng lạnh lẽo hơn nữa: “Triệu Phú Quý làm nhiều việc ác, chết là đáng.” Y thốt lên một câu, sắc mặt vô cùng bình tĩnh, chẳng khác nào thừa nhận Triệu Phú Quý chết là do y ra tay.
Đúng vậy, Triệu Phú Quý không phải treo cổ tự sát, mà là bị y giết chết!
“Vậy Cổ Huệ Nương thì sao?” Thấy y chẳng thèm bận tâm đến việc giết người, máu tươi nhuốm đầy tay, Thanh Huyền lập tức vặn lại: “Cổ Huệ Nương đã làm chuyện ác gì mà ngươi giết người xong còn dùng pháp khí giữ hồn phách nàng dưới thùng nhuộm, hại nàng biến thành nữ quỷ la sát, chết rồi còn không được yên ổn?”
Thấy tình cảnh bi thảm của Cổ Huệ Nương trong Cửu Trọng Ngục, Thanh Huyền vô cùng tức giận. Gặp phải gã đàn ông tham tiền phụ tình đã là bất hạnh lớn, không ngờ còn bị kẻ khác giết hại, rốt cuộc là lẽ trời ở đâu?
“Việc này ta không có gì để nói.” Trần Không trầm mặc một lúc mới thốt lên, bàn tay khẽ siết lại rồi buông ra, bộ dạng chấp nhận không sợ chết: “Nếu mọi chuyện chấm dứt ở đây, các ngươi muốn đưa ta đến quan phủ xử theo pháp luật hay đưa về Thanh Phong xử lý, ta đều nghe theo.”
“Triệu quản gia, Cổ tiểu thư đúng là do huynh giết sao?” Dù trong lòng Phó Thu Nương không muốn tin chuyện xảy ra trước mắt là thật, nhưng nàng không thể im lặng được nữa, run rẩy mở miệng xác nhận lại lần nữa.
Nàng quen biết Triệu quản gia đã sáu bảy năm, mỗi khi nói chuyện, đều cảm giác được ánh mắt ấm áp và dịu dàng của y. Nàng nghĩ người đàn ông này vừa dịu dàng lại mang đến cảm giác rất an toàn. Nàng hiểu tình ý của y nhưng chỉ có thể giả vờ như không thấy.
Đối với người mình tương tư suốt mấy năm Trần Không không thể thờ ơ, đành quay mặt về phía khác, không cho bất kỳ ai thấy cảm xúc trong mắt, cất giọng mịt mờ cay đắng, chỉ trả lời đúng một chữ: “Đúng.”
“Ta biết, vì ta nên huynh mới —” vừa nghe câu trả lời, Phó Thu Nương đã hiểu ngay.
Trước đó, nàng nghe Triệu quản gia nói Triệu Phú Quý cưỡng hiếp Cổ Huệ Nương nên rất lo lắng. Một khi Triệu Phú Quý thật sự cưới Cổ Huệ Nương, con trai nàng sẽ không có chỗ dựa, nói không chừng ngay cả việc loạn luân của huynh muội nàng cũng sẽ bại lộ. Nàng không lo cho mình, chỉ lo lắng cho đứa con thiểu năng mang nặng đẻ đau mười tháng. Hơn nữa bệnh của Phó Vân Xuyên ngày càng nặng, nàng lại quá nghèo khổ, nếu Triệu gia thật sự bỏ mặc đứa con thì nàng làm sao nuôi sống gia đình này?
Vì chuyện này nên Triệu quản gia giết Cổ Huệ Nương sao?
“Người là ta giết, đương nhiên một mình ta gánh chịu.” Trần Khô