Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343650

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3650 lượt.

, quấn quýt, quay cuồng, ham muốn, chỉ hận không thể giao hòa…
Thanh Huyền đột nhiên giật mình, bừng tỉnh từ trong giấc mộng, vừa mở mắt liền thấy Nhục Nhục đứng bên giường nhìn cậu cười ngây ngô, đầu óc vẫn còn mơ màng chưa tỉnh ngủ hẳn.
“Ha ha… Làm biếng…” Nhục Nhục đưa tay lật tung cái chăn trên người cậu, giống như vô tình phát hiện điều gì đó, cái miệng đầy nước dãi cười không ngừng, vừa cười vừa nói ngọng: “Ha ha… Đái dầm……”
Lúc này, Thanh Huyền mới phát hiện không chỉ trên giường có vết ướt đẫm mà quần của cậu cũng dính thứ gì đó rất kỳ lạ, dính dính, trơn trơn, có mùi thật kỳ cục.
Nhớ lại cảnh trong giấc mơ, cậu chợt hiểu ra, mặt đỏ gay. . .






Dòng đời bất kể tháng năm, Yên sơn trời cao trăng sáng nước trong, loáng một cái, năm năm lặng lẽ trôi qua.
Trong rừng cây, mấy tấm chăn mới giặt phơi trên cây sào trúc bay phần phật trong gió, trên cây ngô đồng có một cậu bé mập mạp ngồi xếp bằng đang gặm cắn rất ngon lành. Cậu nhìn thấy hai người quen bước đến từ xa nhưng làm như không thấy, chỉ chăm chăm cắn tiếp củ khoai lang trong tay.
Lam Không và Mộc Phỉ lo lắng nhìn nhau, nhìn đống chăn mền này biết ngay do Thanh Huyền giặt, hai lão cười đầy gian xảo, thong thả bước qua.
Từ khi bị Thiên Sắc đuổi đi bằng một câu “Tiễn khách”, lần nào hai người bọn họ lên núi cũng phải lén lút như vậy, nhìn trước ngó sau, sợ bị Thiên Sắc bắt gặp.
Nói ra thì tất cả đều vì thằng nhóc Thanh Huyền kia.
“Hả? Sư phụ con cũng ngủ à?” Mộc Phỉ và Lam Không như tóm được thóp gì đó, lấm la lấm lét nhìn nhau, mắt sáng rực đầy xấu xa: “Chẳng lẽ —”
“Tiểu Nhục, ca ca con và sư phụ ngủ với nhau sao?” Hết lòng tin theo nguyên tắc rèn sắt phải làm ngay lúc nóng, Lam Không biết Nhục Nhục là đứa bé ngốc nghếch, hỏi gì đáp đó không giấu diếm, cũng không nói dối, nên đánh liều vừa suy đoán vừa tìm chứng cứ.
Ai ngờ, Nhục Nhục nhìn y tựa như không hiểu vấn đề y đang hỏi. Một lát sau, thằng bé dùng tay áo lau nước mũi, không biết tâm tư và mục đích xấu xa của hai lão này, hồn nhiên trả lời: “… Ca ca và sư phụ… Vẫn luôn ngủ với nhau…”
“Hả? !”
Lúc này, nét mặt của hai lão sư bá sư thúc giống hệt như đã thực sự tóm được gì đó, cười tươi rói như hoa!
“Tiểu Nhục, con nói hai người làm gì với nhau?” Lam Không hứng thú hỏi tiếp, hận không thể hỏi chi tiết thêm về cái vụ “ngủ với nhau” này. Thật ra y muốn hỏi là ngủ cùng lúc hay ngủ cùng phòng? Nhưng biết Nhục Nhục không hiểu vấn đề cao thâm này, nên để tăng thêm tính hình tượng y đặt hai ngón tay sát lại thay cho hình ảnh nam nữ nhân vật chính rúc vào nhau, còn cố ý bắt chước tiếng chụt chụt, cuối cùng còn cười cười đáng khinh: “Nhóc mập, có phải như vậy không?”
Nhục Nhục chưa kịp trả lời, bên cạnh đã vang lên tiếng ai đó.
“Rốt cuộc hai người muốn nghe chuyện gì?” Giọng điệu rất chậm nhưng cực kỳ lạnh lùng, nghiêm nghị. Từng lời thốt ra cứng như châu, lạnh như băng, vô hình nhưng ẩn chứa khí phách, không chút giận dữ.
“Sư muội? !”
Lam Không và Mộc Phỉ giật thót mình vì giọng nói kia, cùng xoay mặt nhìn vừa vặn thấy đôi mắt nhíu lại của Thiên Sắc, vẻ mặt nàng lạnh lùng không chút ấm áp, ánh mắt lạnh thấu xương, hai tên lập tức lui về phía sau từng bước, định chọn vị trí có lợi thừa cơ bỏ trốn!
Thật ra không phải hai người bọn họ học nghệ không tinh, lúc nào cũng dè chừng Thiên Sắc. Mà bởi vì Thiên Sắc là nữ đồ đệ duy nhất của Trường Sinh Đại Đế lúc đó mới nhập môn, Trường Sinh Đại Đế đang đau đầu vì đám nam đệ tử khó quản giáo, đã nghĩ ra một biện pháp trừng phạt —
Ai vi phạm phải lập tức lột quần trên đại sảnh cho Thiên Sắc đánh bằng roi mây!
Trường Sinh Đại Đế vốn định dùng cách này khiến đám đồ đệ ngang bướng cảm thấy xấu hổ, mà xưa nay Thiên Sắc cũng rất nghe lời, rút roi đánh nát mông chẳng chút nương tay. Dần dà, các sư huynh đệ cùng tuổi đều bị ăn roi của Thiên Sắc, chẳng có trường hợp ngoại lệ. Có điều đám mặt dày trong Ngọc Hư Cung không sợ chút nào, khi còn nhỏ việc trừng phạt này coi như chuyện phiếm cười xong rồi quên ngay, nhưng khi dần trưởng thành đám thiếu niên ngây ngô lại cảm thấy xấu hổ. Dù bị đánh thường xuyên như cơm bữa nhưng chẳng vui chút nào khi phải lột quần giơ mông trước mặt cô nương nhà mình nên đám nam đệ tử cũng dần đi vào khuôn phép khiến Trường Sinh Đại Đế Thoáng bớt đau đầu.
Chuyện này để lại di chứng nặng nề đó là các sư huynh đệ đồng lứa với Thiên Sắc, ngoại trừ một số người, còn lại nhìn thấy nàng liền trở nên căng thẳng, lúc nào cũng có cảm giác trong tay Thiên Sắc có một cây roi mây vô hình. Mỗi khi vô tình nghe tiếng nàng, lại nghĩ đến vết roi trên mông khắc dấu theo năm tháng, dù không đau nhưng thật khiến người ta mất mặt!
Lam Không và Mộc Phỉ là hai kẻ bị bóng ma tâm lý nặng nhất nên khó trách bọn họ thấy Thiên Sắc giống như chuột thấy mèo!
Thấy hai người kia sắp lạnh run lên, Thiên Sắc nheo mắt, đôi con ngươi đen thẫm nhìn bọn họ chằm chằm, ánh mắt sắc bén như xuyên qua người:”Bắt đầu từ năm năm trước, Thanh Huyền và ta đ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t