XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1344004

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4004 lượt.

ã ở chung một phòng, các ngươi vừa lòng chưa?” Nàng nói rất chậm, gằn mạnh từng tiếng, không quá nghiêm khắc nhưng lạnh lùng không chút che giấu, như có luồng gió lạnh ập tới theo từng chữ: “Còn muốn nghe gì nữa?”
“Sư muội, sao lại nói vậy chứ?” Lam Không vẫn phản ứng nhanh hơn, lập tức tươi cười rụt cổ đầy nịnh nọt: “Bọn ta quan tâm muội và Thanh Huyền thôi mà.”
Thân là sư đệ, Mộc Phỉ ngoan ngoãn im lặng, ném hết mọi chuyện cho lão Lam Không lõi lọc này. Thật ra, y đã bị khí thế nữ vương của Thiên Sắc ép tới mức co rúm người, sao còn dám nói năng bừa bãi?
“Thật không?” Thiên Sắc chẳng thèm nhìn hai người, đôi mày cao ngạo nhớn lên, xoay người đuổi khách: “Không có gì cần hỏi thì đi đi, đời này, ta cũng không muốn gặp lại hai người nữa.”
Đối với hai sư huynh đệ như âm hồn không tan này, nàng cũng không đến mức chẳng muốn nhìn mặt, nhưng bực bội vì bọn họ bám dai như đỉa, còn lo sợ thiên hạ chưa đủ loạn.
Đã biết trước Thiên Sắc sẽ không thèm nể mặt, lại chẳng thấy chuyên gia cứu nguy Thanh Huyền ở đây, Lam Không chẳng còn cách nào đành cố lấp liếm, bày ra bộ dạng sư huynh ngàn năm khó gặp, vẻ mặt cợt nhả trở nên cực kỳ nghiêm túc: “Sư muội, muội không muốn gặp bọn huynh cũng không sao, muội trốn tránh Phong Cẩm cũng được. Nhưng chẳng lẽ muội muốn trốn tránh sư tôn, cả đời không trở về Ngọc Hư Cung thăm người sao?”
Lần này, y với Mộc Phỉ lặng lẽ lên Yên sơn cũng là để nhờ Thanh Huyền khuyên nhủ nàng. Khổ nỗi chẳng biết lúc này thằng nhóc Thanh Huyền chơi bời ở đâu, y đành phải tự lực cánh sinh! Tính tình Thiên Sắc kiên cường, cao ngạo chỉ có thể dùng chiêu khích tướng, y đành kiên trì xuống tay. Thiên Sắc không thích nghe cái gì nhất, y sẽ nói cái đó.
Thiên Sắc không đáp lại, y liền tự cho đã đánh trúng điểm yếu của nàng, lập tức thao thao bất tuyệt: “Cứ trăm năm, Ngọc Hư Cung sẽ tổ chức tiệc Trường Sinh một lần, muội đã vắng mặt mấy lần rồi. Ngày 5 tháng 5 năm nay sư tôn xuất quan, nếu muội không đến sư tôn sẽ nghĩ muội thật sự ghi hận chuyện ngày đó, không muốn gặp mặt người. Muội nghĩ xem, người sẽ đau lòng cỡ nào. Muội thân là đệ tử làm vậy không phải bất hiếu sao…” Không biết do quá khẩn trương hay là bị sao, y nói một lèo không ngừng, chỉ còn nước chưa than thở khóc lóc mà thôi, nói xong lời cuối thì hết hơi, suýt nữa tắc thở.
Thiên Sắc không nói gì, để mặc Lam Không nói không ngớt. Chờ đến khi y ngừng lại thở mới mở miệng: “Lại là chiêu khích tướng.” Nàng lạnh nhạt lên tiếng, có chút châm biếm: “Sư huynh, huynh thành tiên bao nhiêu năm rồi mà không có chút tiến bộ nào sao?”
Nói xong nàng xoay người bỏ đi, để lại Lam Không và Mộc Phỉ chết đứng trân tại chỗ. Nhục Nhục ăn khoai lang xong, nhảy từ trên cây xuống nhanh nhẹn như một chú khỉ, vội vàng đuổi theo giống một viên thịt tròn ủm.
Nhục Nhục đang cúi đầu nhớ lại hương vị khoai lang ngọt lành lúc nãy, đột nhiên nghe sư phụ đi phía trước hỏi:
” Nhục Nhục, sao ca ca lại giặt chăn?”
Về phần vì sao bây giờ Thanh Huyền không ở Yên sơn và đang đi đâu, Thiên Sắc cũng không ngạc nhiên. Năm năm nay, hắn chăm chỉ tu luyện khắc khổ, học được bảy tám phần bản lĩnh của nàng, hơn nữa còn theo học nghệ với Lam Không và Mộc Phỉ, nàng cần không lo lắng sự an nguy của hắn. Hơn nữa, hiện tại hắn rất biết chừng mực, dù ra ngoài cũng sẽ trở về trước khi mặt trời lặn nên nàng cũng không quản thúc hắn.
Có điều, nàng cũng cảm thấy khó hiểu, gần đây Thanh Huyền rất chăm giặt chăn mền, thậm chí có khi chưa đến mười ngày đã giặt. Nàng nghi ngờ liệu có phải hắn thật sự bị bệnh nghiện sạch sẽ không nữa?
“Ca ca…” Nhục Nhục cười ngây ngô, thành thật đáp lại: “Ca ca đái dầm…”
******
Trước khi mặt trời xuống núi, Thanh Huyền đã trở về.
Bây giờ, vóc người hắn rất cao, thân hình không còn nét trẻ con thời niên thiếu. Mặc áo xám rất vừa người, vừa nhìn đã khiến người ta cảm thấy sáng sủa, ngay thẳng, nhưng hành động, cử chỉ lại bộc lộ khí chất hiên ngang. Khuôn mặt đẹp đẽ cũng trở nên điềm tĩnh, chín chắn càng làm nổi bật ngũ quan sâu sắc, cuốn hút người khác, không còn bóng dáng chàng thiếu niên non nớt năm nào.
Chắp tay sau lưng đi đến cửa phòng Thiên Sắc, hắn nhìn quần áo mình thật cẩn thận, vỗ vỗ ngực, xác định bề ngoài không có gì sơ hở mới đẩy cửa vào.
“Sư phụ.”
Hắn gọi một tiếng, thấy Thiên Sắc đang chép kinh, lập tức bước vào.
“Về rồi sao?” Thiên Sắc dừng tay ngước nhìn hắn, rốt cuộc vẫn là người từng trải, dù hắn che giấu bên ngoài rất cẩn thận nhưng ánh mắt len lén nhìn nàng lại đầy sơ hở, nàng cũng không thấy trách cứ chỉ hỏi một câu: “Lại ra Đông Cực thu yêu bắt quỷ cho người ta?”
“Gần đây Nhục Nhục ăn rất nhiều.” Thanh Huyền khẽ ho một tiếng, hơi chột dạ vì dùng Nhục Nhục làm cái cớ, tuy vậy mặt mày vẫn bình tĩnh. Đúng là trước đây trái cây lương thực trên Yên sơn cũng đủ cho hắn, nhưng từ khi Nhục Nhục đến đây thì thiếu hụt hẳn. Vì thế, hắn liền học theo sư phụ, thường xuyên ra Đông Cực thu yêu bắt quỷ cho người ta, không lấy vàng bạc, chỉ lấy gạo và lương thực.
Có điều gần đây, hắn đi ra ngoài do có việc