XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343706

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3706 lượt.

vạn năm mới đắc đạo thành thần. Dựa trên sự hòa hợp âm dương, coi trọng tâm giao không coi trọng hình thức, giao kết tình cảm không giao kết bề ngoài, tương giao tinh thần không phải thể xác, tâm ý tương thông không cần thân thể.”
Quả nhiên, đáy mắt Thiên Sắc chợt trở nên thảng thốt, đôi con ngươi mở to, thất thần nhìn ông một lúc lâu. Trong khoảng thời gian đó, có lẽ nàng đã cân nhắc rất nhiều rất nhiều, nên trong đầu trở nên rối bời, không có thứ gì rõ ràng, cũng không thể suy nghĩ được gì vì đầu óc chợt trở nên trống rỗng. Cuối cùng, người nàng khẽ run rẩy, khép đôi mắt nóng hổi, cúi đầu lên tiếng: “Sư phụ dạy bảo, Thiên Sắc luôn ghi nhớ.”
Dừng một chút, nàng cúi đầu, cả người như lạc mất hồn phách, nét mặt trở nên đờ đẫn, cứng ngắc: “Sư phụ từng nói với Thiên Sắc, tình sinh dục, dục sinh vọng, vọng sinh dâm, tuy tu tiên có phương pháp song tu, nhưng nếu lấy tình làm trọng thì không khác nào đặt ngang hàng với dục. Cũng như muốn nấu cát đá thành cơm, chỉ sợ trải qua trăm kiếp ngàn họa, chịu đau đớn dày vò, cuối cùng cũng chỉ làm nóng cát đá, không thể có kết quả tốt đẹp. Cho dù mèo mù vớ phải cá rán, may mắn đạt được chút thành tựu tức thời, cũng là vì giác ngộ dựa trên nền tảng dục nghiệt, thành tựu đạt được cũng là dâm nghiệp, không phải đạo nghiệp.”
Những lời này, lúc đầu nàng không hề hiểu, thậm chí còn nghĩ rằng khắp tiên giới hầu hết người tu đạo cũng không hiểu rõ về song tu, tất cả đều là những lời đồn đại. Cái gọi là song tu, chẳng qua là tĩnh tâm tu niệm, không cầu không ước chứ không phải là cách thức tác thành cho tình cảm nam nữ, nếu không nắm giữ được mà sa chân vào tình kiếp tối tăm thì chỉ chìm ngập trong tai ương.
Nàng vốn định ở lại với Thanh Huyền, dù có ở lại đây thì lúc đó cũng không gặp người kia. Hơn nữa Ngọc Hư Cung từng là nhà của nàng, nàng đối với sư phụ, các sư huynh đệ, thậm chí là từng nhành cây ngọn cỏ cũng rất lưu luyến. Hơn nữa, nàng thực sự không nỡ rời xa Thanh Huyền, nhìn nụ cười thuần khiết của chàng thiếu niên, lại khiến nàng nhớ đến mười kiếp trước hắn vì hoa yêu thược dược mà dám tranh đấu với thần tiên ở Cửu Trọng Ngục và Cửu Trọng Thiên. Là một người con gái, nàng cực kỳ hâm mộ hoa yêu thược dược có thể có được tình yêu sâu nặng như thế. Nàng từng oán hận, oán hận vì sao người con trai đã thề nguyện với nàng lại vô tình bạc bẽo đến thế, xuyên tạc lời thề, quay đầu vứt bỏ hết mọi thứ sau lưng.
Nếu Phong Cẩm có thể giống Thanh Huyền, đừng nói là chưởng giáo Thần Tiêu phái, dù bị tước tiên tịch, trở về yêu thân thì đã sao, chỉ cần một lang quân có tình, đi khắp thế gian vĩnh viễn kết thành đôi.
Nhưng nụ hôn bất ngờ của Thanh Huyền ở Ngô Cư khiến nàng hoàn toàn thay đổi quyết định. Nàng biết Thanh Huyền có tình cảm với mình, nhưng vì không biết phải đáp lại như thế nào, nàng luôn giả câm vờ điếc, có thể tránh được thì sẽ tránh. Nhưng bây giờ, tâm tính Thanh Huyền chưa ổn định, lại có dấu hiệu càng lún sâu, nàng đã từng vướng vào vũng bùn tối tăm ấy, biết là khó có thể tự kềm chế, cứ để như vậy chỉ sợ làm hại Thanh Huyền.
Nhân quả là vòng tuần hoàn, ngày đó, bản thân thiếu nợ ai, vì nguyên nhân gì thì bây giờ nhất định phải trả lại, phải đón nhận. Giúp Thanh Huyền tu tiên, coi như vẫn còn thiếu nợ một mạng của hắn. Giờ việc đã đến nước này, tốt nhất là nàng nên rời đi, giaoThanh Huyền cho sư phụ, người nhất định sẽ dạy dỗ hắn thật tốt.
Con chim non ấp ủ trong lòng, cuối cùng cũng sẽ có một ngày rời tổ bay đi, nếu chần chừ không dứt khoát sao có thể vượt tường sải cánh bay về phía chân trời? Cho nên, nàng thà rằng quyết tâm dứt bỏ, ra đi không quay đầu lại, chỉ cầu mong một ngày nào đó có thể đứng ở một góc khuất, nhìn hắn thoát khỏi yêu hận sân si của thế tục hồng trần, cuốn theo gió cao chín vạn dặm, bay thẳng lên trời.
“Được rồi, nếu con thật sự muốn trở về Yên sơn dốc lòng tĩnh tâm tu đạo, cũng không phải là chuyện xấu.” Biết tính tình nàng bướng bỉnh, một khi đã hạ quyết tâm nhất định sẽ không thay đổi. Ánh mắt Trường Sinh đại đế chợt trở nên mâu thuẫn, có đau đớn, không đành lòng, còn có sự bất đắc dĩ: “Sư phụ chỉ lo lắng con lại lấy cớ trốn tránh ở nơi không bóng người, rồi sẽ hối hận.”
Thiên Sắc không trả lời, chỉ quỳ thật lâu trên mặt đất, dường như vô cùng cảm kích, nhưng không ai thấy sự đau đớn tràn ngập trong đôi mắt nàng.
Lúc Thiên Sắc ra khỏi Ngọc Thanh đại điện, đã không thấy bóng dáng đám Lam Không, chỉ còn Phong Cẩm đứng đơn độc.
“Nghe nói đêm qua sư muội và Thanh Huyền cùng ở Ngô Cư?” Thấy Thiên Sắc, Phong Cẩm mở miệng hỏi thẳng, y vô thức đi về phía trước rút ngắn khoảng cách giữa hai người, sắc mặt nhã nhặn, thản nhiên ẩn chứa phong độ của người trí thức, mang theo chút khí thế bức người: “Tuy là thầy trò khăng khít, nhưng nam nữ khác biệt, sư muội nên xem lại hành vi và lời nói của mình thì hơn.”
Lúc này, có thể nói y khá bình tĩnh, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng bâng quơ nhưng chắc chắn đã nghe đám Lam Không thêm mắm thêm muối chỉ sợ thiên hạ không loạn, có điều y vẫn không coi đó là sự thật.
Dù sao, y cũng r