Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343713

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3713 lượt.

h Huyền như bị sét đánh, đứng sững sờ tại chỗ, toàn thân cứng ngắc như tảng đá, đoán ngay được ý đồ của Thiên Sắc. Dường như là dùng hết sức lực cả người, hắn đột nhiên vươn tay đến, vội vàng ôm nàng từ phía sau, ngăn cản bước chân của nàng!
“Sư phụ, người đã nói sẽ ở lại với Thanh Huyền mà ——” hắn vội vàng thốt lên, mới nói được nửa câu chợt bừng tỉnh: “Sư phụ, vì nụ hôn kia sao?”
“Không phải.” Thiên Sắc không ngại ngần phủ nhận, muốn gỡ vòng tay đang ôm lấy mình, vô tình đụng phải bàn tay bị thương của hắn. Cảm giác được hắn co người lại, nhưng càng ôm chặt hơn như là chết cũng không chịu buông ra.
“Phải!” Thanh Huyền cắn chặt răng, mày nhướn cao, sắc mặt dần trở nên thê lương: “Vì nụ hôn đó nên sư phụ mới thay đổi!”
Không, không phải là thay đổi, có lẽ sư phụ vốn không hề để ý tới hắn!
Suy nghĩ này khiến lòng hắn lạnh lẽo, như rơi xuống vực thẳm.
“Ngươi đừng suy nghĩ lung tung —” Thiên Sắc nhíu mày, lòng hơi buồn phiền, muốn gỡ cánh tay hắn ra lại sợ đụng tới vết thương, đành phải đứng yên.
“Thanh Huyền không suy nghĩ lung tung!”
Ôm chặt lấy nàng, rốt cuộc hắn chẳng muốn bận tâm điều gì nữa. Tình thầy trò, nam nữ khác biệt, tiên và người không chung đường, những trở ngại chắn trước mặt hắn cao như núi nhưng hắn mặc kệ tất cả! Hôm nay, dù bị sư phụ đánh một chưởng cho chết, hắn cũng mặc kệ, nhất định phải nói hết tình cảm trong lòng!
Lúc này, hắn muốn bất chấp tất cả hét lên thật to, hận không thể cho tất cả mọi người nghe thấy lời hắn, biết tâm sự của hắn —
Ta thích sư phụ, chỉ muốn thân thiết với sư phụ, hận rằng không thể lúc nào cũng ôm sư phụ, hôn sư phụ! Ta không muốn thấy sư phụ bị kẻ khác sỉ nhục, càng không muốn nhìn sư phụ héo mòn vì kẻ phụ bạc kia! Chỉ cần sư phụ vui vẻ, ta có thể liều mạng lột da lóc xương kẻ phụ bạc đó, phanh thây thành tám mảnh! Chỉ cần sư phụ hạnh phúc, dù là núi đao biển lửa, địa ngục tối tăm cũng không e ngại, càng không lùi bước!

Nhưng cuối cùng, hắn vùi đầu vào gáy nàng, tất cả mọi tình cảm đều biến thành lời nói đơn giản mà kiên định.
“Thanh Huyền không cầu mong trường sinh, không muốn tu tiên, chỉ có tâm nguyện duy nhất là có thân thể bất tử, linh hồn bất diệt, để có thể ở bên cạnh sư phụ, trọn đời trọn kiếp, vĩnh viễn không chia lìa!”






“Thanh Huyền không cầu mong trường sinh, không muốn tu tiên, chỉ có tâm nguyện duy nhất là có thân thể bất tử, linh hồn bất diệt, để được ở bên cạnh sư phụ, trọn đời trọn kiếp, vĩnh viễn không chia lìa!”
Vừa nghe những lời này, đôi mắt Thiên Sắc thoáng hiện vẻ khó nắm bắt, sắc mặt phức tạp, hàng mi rũ xuống che giấu cơn sóng cuồn cuộn nơi đáy mắt. Nàng khẽ cau mày, kéo mở vòng ôm quanh người. Cuối cùng, đành thở dài một tiếng, cứng rắn kéo mạnh cánh tay hắn bước ra xa mấy bước, cố gắng duy trì khoảng cách an toàn giữa hai người.
“Thanh Huyền, mỗi người đều có số mệnh riêng, hôm nay ngươi dễ dàng hứa hẹn trọn đời trọn kiếp như thế. Một ngày nào đó, ngươi gặp người con gái vận mệnh của mình, ngươi lấy gì để hứa hẹn với nàng ấy?” Nhìn Thanh Huyền thật lâu, Thiên Sắc thở dài, sắc mặt bình tĩnh, đôi mắt đen vừa thoáng chút dao động đã trở nên bình lặng, nhưng rốt cục cũng không trốn tránh được vì lời nói không quá mức lạnh lẽo.
Nói cho cùng, không có cái cớ nào tốt hơn số mệnh. Thế gian này, có mấy lời thề nguyện đời đời kiếp kiếp có thể chống lại ý trời, địch lại số mệnh? Chẳng qua là khi tình yêu nồng cháy người ta thường mù quáng, sao dám thừa nhận?
Nhưng lúc nào cũng có những cô gái ngốc nghếch, một lòng một dạ tin đó là thật…
Thấy hắn không có cách nào liền giở trò năn nỉ, nét mặt Thiên Sắc vẫn không thay đổi. Ánh mắt run rẩy, hàng mi cong dài che khuất đôi mắt sâu như hồ nước. Khẽ thở dài, không trả lời câu hỏi của hắn mà là một câu từ chối kiên quyết, nhất định phải khiến hắn tỉnh ngộ, khiến nàng nhìn rõ sự thật: “Ngươi một lòng đi theo vi sư nhưng đã từng quan tâm là vi sư có cần ngươi theo sát bên người hay không chưa?”
“Sư phụ?!”
Thanh Huyền mở to mắt, kinh ngạc như không thể tin nổi, quả nhiên đã bị câu nói này làm đầu óc choáng váng!
“Nợ ngươi một mạng, đến lúc này, vi sư đã dốc lòng trả lại, hai chúng ta coi như không ai nợ ai. Lúc trước cứu ngươi cũng không hề nghĩ là làm việc thiện hay có ý đồ gì khác, nhưng cũng vì như vậy nên cũng xem như không nợ nần gì nhau.” Tuy miệng nói lời tuyệt tình, nhưng Thiên Sắc đột nhiên cảm thấy đau lòng. Bản năng muốn tránh né ánh mắt kinh ngạc của hắn, lại sợ hành động nhỏ này làm lộ cảm xúc thật, đành phải giữ nét mặt hờ hững: “Nói khó nghe một chút là bây giờ duyên phận thầy trò của ngươi và ta đã hết, cần gì phải đau khổ lưu luyến? Đi theo sư tôn dồn hết tâm sức tu hành học đạo, xóa bỏ hết tạp niệm, mới là việc ngươi phải làm.”
Rốt cuộc cũng là đứa trẻ do chính tay mình che chở, bảo vệ suốt mười mấy năm. Từ lúc nàng cứu hắn từ mảnh chiếu rách ở bãi tha ma, cõng hắn đang hấp hối đi thẳng lên Càn Nguyên Sơn. Cho đến khi thấy hắn trưởng thành từ đứa trẻ ngâ