Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343709

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3709 lượt.

y thơ, hồn nhiên, giờ đây đã là chàng trai tài trí hơn người, sao nàng có thể nói bỏ là bỏ được?
Tâm tình này giống như kiên quyết bắt buộc chim non rời khỏi tổ ấm của mẹ, dù lòng đau đớn, mâu thuẫn, ngổn ngang trăm mối, không thể nói thành lời cũng không tránh được.
“Hai chúng ta không ai nợ ai? Duyên phận thầy trò đã hết?” Thấy nàng từ chối thẳng như vậy, Thanh Huyền lẳng lặng lặp lại những điểm mấu chốt, sắc mặt tối dần: “Nói tóm lại là sư phụ nhất định phải đi, đúng không?”
“Đúng.”
“Sư phụ nói vậy là muốn cho Thanh Huyền biết, từ nay về sau, Thanh Huyền và sư phụ không còn bất cứ quan hệ gì phải không?”
“Đúng vậy.”
Những câu cực kỳ ngắn gọn, hắn hỏi rất thẳng thắn, nàng cũng đáp rất rõ ràng.
Khẽ hít sâu một hơi, tim Thanh Huyền đập dồn dập vì câu trả lời của nàng, mắt nhíu lại trong vô thức: “Nếu đã như vậy thì sư phụ cứ đi đi.” Tựa như đè nén, nhẫn nhịn cảm xúc, trong lòng dấy lên nỗi đau đớn khôn cùng. Hắn xoay người, không dây dưa nữa, thái độ thong dong đến lạ kỳ: “Khi nào bàn tay hết đau, Thanh Huyền cũng sẽ dọn đồ xuống núi.”
Nói xong, hắn bước thẳng đến bên giường, không bận tâm đến bàn tay đau còn đang bôi thuốc cần tránh va chạm, nhịn đau thu dọn quần áo, bộ dạng quyết tâm ra đi.
Thiên Sắc nhíu chặt mày, nhìn thái độ và hành động bình tĩnh đến kỳ lạ của hắn, lòng đột nhiên dấy lên cảm giác không lành: “Ngươi không ở lại Ngọc Hư Cung, tính đi đâu?!”
“Đi đâu cũng được, không liên quan đến sư phụ.” Thanh Huyền không ngẩng đầu lên, khuôn mặt giấu trong bóng tối không thấy rõ biểu cảm nhưng giọng nói lạnh lùng hơn cả Thiên Sắc: “Ngày đó, sư phụ cứu Thanh Huyền từ bãi tha ma, sửa mệnh cho Thanh Huyền, ngăn chặn kiếp nạn. Bây giờ, nếu Thanh Huyền và sư phụ không còn quan hệ gì nữa, thì sau này Thanh Huyền làm gì, sư phụ cũng đừng nhúng tay vào, cứ để trở về số mệnh ban đầu đi.”
Thiên Sắc không nói lời nào, lẳng lặng nhìn hắn, chờ đợi câu cuối cùng.
Quả nhiên, hắn dừng lại, cúi thấp đầu, đôi mắt khẽ nheo ẩn chứa hàm ý sâu xa, hơi lên giọng mang theo nụ cười nhạt đau khổ: “Có điều không biết số mệnh nguyên bản của Thanh Huyền là phận đưa người đón khách, chịu cảnh bán thân trong viện kỹ nam, cuối cùng được quấn vào mảnh chiếu rách ném ra bãi tha ma hay giống như Vân Xuyên công tử, thân nhiễm bệnh hiểm nghèo, kéo dài hơi tàn, đau đớn không chịu nổi —”
“Vi sư dốc hết tâm tư dạy ngươi nhập đạo tu tiên, sao ngươi lại dễ dàng vứt bỏ như thế, lại còn đắm mình trong trụy lạc?” Nghe hắn nói xong, Thiên Sắc như bị sét đánh, mặt mày bắt đầu trở nên giận dữ. Đúng là lúc này nàng đang cố gắng khống chế cảm xúc, giọng nói bình tĩnh, trầm lắng khiến đôi mắt trong suốt càng lạnh băng, nhưng cũng không thể che giấu được lửa giận bừng bừng. Sự thất vọng bị lửa giận thiêu đốt, dần sôi trào thành cơn giận không thể ngăn được: “Ngươi cũng biết, nếu ngươi không tu thành tiên đạo, không được trường sinh, phải luân hồi đầu thai chuyển kiếp thì vĩnh viễn sẽ là số mệnh chết yểu!?”
Nói cho cùng, dạy hắn học đạo tu tiên, ngóng trông hắn tu thành tiên thân chính là để sửa mệnh cho hắn, hy vọng hắn có thể thoát khỏi số mệnh chết trẻ, chết yểu mà thôi. Năm đó, nàng đau khổ cầu xin Thái Ất thiên tôn, mới được chỉ dạy con đường này, vậy mà thằng bé này lại dễ dàng vứt bỏ như thế!
Không chỉ vậy, hắn còn tính trở lại trần thế, tiếp tục số mệnh trước kia —
Hắn đang uy hiếp nàng sao? !
“Thanh Huyền vì sư phụ mới nhập đạo tu tiên, sư phụ chính là đạo của Thanh Huyền. Bây giờ, sư phụ muốn bỏ lại một mình Thanh Huyền, Thanh Huyền không còn đạo thì còn tu tiên gì nữa?” Hắn ngẩng đầu rồi mệt mỏi nhắm mắt lại, hàng mi dài rũ xuống, mặc cho ánh nến chiếu lên hai bóng dáng cô quạnh, che khuất hết tầm mắt. Một lúc sau hắn mới mở mắt ra, bên môi nở nụ cười như tự giễu, cũng có chút phức tạp nhưng không oán than không hối hận, chỉ nhẹ nhàng thốt lên: “Kiếp tiếp theo, lại một kiếp nữa rồi đời đời kiếp kiếp, dù tiếp tục chết không tử tế, chết trẻ thì đã sao? Mười kiếp trước, Thanh Huyền vì ‘nhân’ thế nào thì bây giờ đã có thể gánh vác ‘quả’ thế ấy, Thanh Huyền đã hiểu thấu, sao sư phụ cứ canh cánh trong lòng?”
Một lúc sau, hai người không nói gì, vẫn giữ không khí trầm lặng.
Thanh Huyền cúi đầu nhìn bàn tay của mình, mang theo chút cố chấp, không dám mở miệng phá vỡ sự im lặng. Lòng hắn biết rõ, những lời vừa nói không khác nào uy hiếp, trở mặt với sư phụ. Một khắc trước, sư phụ có thể giận dữ dứt khoát bỏ đi, nhưng lúc này ai mở miệng trước là người đó thỏa hiệp.
Hắn không thể thỏa hiệp, cũng không dám thỏa hiệp. Hắn chỉ có thể kiên trì giữ vững tư thế này và chờ đợi, trông mong sư phụ còn chút quan tâm đến hắn.
Không nói đến chuyện ‘thích’, ít nhất là sư phụ vẫn quan tấm đến hắn chứ?
Hắn biết, bản thân đang đánh cuộc một cách ngang ngược, mà lợi thế duy nhất chỉ là chút quan tâm của sư phụ đối với hắn mà thôi!
“Đúng là chưa từng gặp đứa trẻ nào bướng bỉnh như ngươi.” Thiên Sắc nghiêm khắc lại bất đắc dĩ nhìn Thanh Huyền, lửa giận và nỗi đau đan vào nhau trong lồng ngực, những ước m