Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343742
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3742 lượt.
ìn giỏ bánh bao: “Nhưng không phải sư phụ đã nói, trong lúc phạt quỳ phải tuân thủ giới luật, không được ăn uống sao?”
“Đúng, trong lúc phạt quỳ không thể ăn uống, đây là giới luật. Nhưng nếu ngươi thật sự chết đói, vi sư biết đi đâu tìm một đồ đệ tri kỷ thế này?” Thiên Sắc cúi đầu, vừa nói vừa cầm một cái bánh bao đưa đến bên môi Thanh Huyền, thấy hắn vội vàng cắn một miếng nuốt xuống mới mỉm cười: “Do vi sư bảo ngươi ăn nên xem như ngươi không thể làm trái sư mệnh, phạm giới luật cũng nên để vi sư gánh vác. Bắt đầu từ tối nay, vi sư cũng sẽ bị phạt quỳ cho đến khi Trường Sinh yến chấm dứt, để chuộc lại lỗi lầm.”
Nói xong, nàng nhét bánh bao vào tay Thanh Huyền, tự quỳ xuống.
“Sư phụ, người muốn quỳ với con sao?”
Giờ khắc này, Thanh Huyền ngây người —
Đáp lại câu hỏi ngốc nghếch của Thanh Huyền, Thiên Sắc chỉ rũ mắt cụp mi. Y phục đỏ thắm không che giấu nổi thân hình gầy guộc. Đôi mắt trong vắt lãnh đạm, hờ hững đến mức không thể thấy một chút dao động nào.
“Ăn nhanh đi.” Bị bộ dáng cầm màn thầu ngẩn ngơ ngốc nghếch chọc cười, rốt cuộc Thiên Sắc cất tiếng khẩn khoản nhắc: “Ngươi ăn hết đi, rồi cùng vi sư niệm kinh ‘Bạt độ huyết hồ bảo sám’!”
* Có lẽ nghĩa đại khái là kinh sám hối cứu độ bể khổ. Chàng trai trước mắt nàng khi đối mặt với những người khác luôn bộc lộ phong thái phi phàm. Đừng nói là Phong Cẩm hay Bạch Liêm, mà cho dù là tranh luận với Ngọc Hoàng đại đế chí tôn Hạo Thiên, hắn vẫn không hề tỏ ra bối rối hay quẫn bách, cử chỉ bình tĩnh, ngôn từ chặt chẽ. Nhưng vì sao trước mặt nàng hắn luôn ngây thơ, đơn thuần như một đứa trẻ?
Nhất là lúc ở Trường Sinh yến, nàng không thể ngờ rằng hắn lại có thể trù tính mọi chuyện, cuối cùng khiến Phong Cẩm quỳ xuống xin lỗi nàng trước mắt mọi người. Điều này không những vượt xa dự đoán của nàng, mà e rằng cũng đã nằm ngoài dự liệu của người khác!
Từ xưa tới nay Thanh Huyền chưa bao giờ là một kẻ lỗ mãng, bất luận là lời nói hay việc làm đều rất có chừng mực, hắn biết rõ tình cảnh hôm đó trang trọng thế nào. Rốt cuộc Thanh Huyền đã cần bao nhiêu dũng khí, bao nhiêu xúc động kích thích, cho nên lời lẽ mới không nề nể nang, hành động mới ngang tàng, kiêu ngạo như vậy?
Mà Thanh Huyền trước mắt càng khiến nàng thêm hoang mang, bối rối.
Đáng tiếc, Thanh Huyền không biết điều Thiên Sắc đang đăm chiêu suy nghĩ. Hắn cầm màn thầu, liếc nhìn sư phụ đang bình thản quỳ bên cạnh, rồi lại liếc nhìn bài vị của các vị tôn thần từ thuở khai thiên lập địa đến nay. Hắn bỗng cảm thấy trái tim thật ấm áp, tựa như có một sức mạnh mãnh liệt tuôn vào trái tim hắn, gặm nhấm đục khoét từng tầng từng lớp, dần tích tụ lại thành một loại kịch độc không thuốc cứu chữa rồi dần vào huyết mạch lưu chuyển toàn thân hắn.
Sư phụ muốn cùng quỳ với hắn ở nơi đây!
Hèn gì lúc nãy sư bá Lam Không say bí tỉ lại đưa đồ ăn tới, hóa ra là người nhờ sư bá. Bây giờ sư phụ vì lo lắng hắn bị phạt quỳ một mình cô độc cho nên mới nghĩ ra cách này đến bên cạnh hắn ư?
Đừng nói là cùng sư phụ niệm kinh ở Cửu Tiêu điện, cho dù sư phụ muốn hắn lên núi đao xuống biển lửa, có chết hắn cũng tuyệt đối không chối từ!
Cắn vài cái giải quyết sạch sẽ cái màn thầu, hắn quỳ ngay ngắn, dè dặt hỏi sư phụ: “Sư phụ, con gây phiền phức cho người rồi phải không?”
Đâu chỉ là phiền phức, mà là tai họa.
Thiên Sắc dù bất đắc dĩ nhưng cũng biết hắn có ý tốt, nên không nỡ trách mắng. Nàng chỉ thầm thở dài, một nét phức tạp thoáng hiện qua ánh mắt, nàng rũ mắt che giấu vòng xoáy ở sâu thẳm đáy mắ. Thiên Sắc hơi cau mày rồi lại giãn ra: “Đế tôn Hạo Thiên muốn đưa ngươi lên Cửu Trọng Thiên, đích thân chỉ dạy, tại sao ngươi lại từ chối?”
Tuy biết đắc tội Hạo Thiên là không hay, nhưng Thiên Sắc cũng không sốt ruột, dù sao lòng nàng không cầu mong không trông chờ, không có gì cần Hạo Thiên chỉ bảo. Mà Thanh Huyền đi theo nàng, nếu nàng quan tâm kỹ lưỡng hơn, đợi đến lúc hắn tu được tiên thân thì cũng không còn gì đáng ngại nữa. Nhưng mà, nàng quả thật không thể hiểu, tại sao Thanh Huyền lại từ chối cơ hội hiếm có kia, ngẫm nghĩ một lát rồi nàng tiếp lời: “Nếu bây giờ ngươi đổi ý thì vẫn kịp đấy. Cửu Trọng Thiên cũng không phải là nơi ta không thể đến, nếu quả thật ngươi muốn ở cùng ta, vậy ta đến đó cũng không sao.”
Đây quả là sự thật, nếu nàng tỏ thái độ cung kính, lễ phép, nhún nhường thân thiện với mọi người một chút, dù nàng có muốn lên Cửu Trọng Thiên cũng không phải là chuyện khó khăn gì. Chẳng qua, xưa nay nàng vốn không thích các vị tôn thần trên Cửu Trọng Thiên, nên nàng thà làm tán tiên tiêu dao tự tại, sống cuộc sống yên ổn, bình an. Nếu Thanh Huyền thật lòng muốn lên Cửu Trọng Thiên, mà lại băn khoăn cảm nhận của nàng, vậy nàng có thể phá lệ vì hắn. Có lẽ, đợi đến khi Thanh Huyền lên Cửu Trọng Thiên, được Hạo Thiên đích thân điểm hóa, hắn sẽ dần giác ngộ, sẽ bớt ỷ lại nàng, lúc đó nàng có thể lặng lẽ rời đi, đó cũng có thể xem là một biện pháp hay.
Nhưng mà, Thanh Huyền dường như không tán thành đề nghị nà