XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343739

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3739 lượt.

hó nghe lại càng trở nên khó nghe hơn!”
Khoảnh khắc đó, Thiên Sắc ngẩng đầu nhìn khuôn mặt Thanh Huyền, chỉ thấy lọn tóc đen tao nhã rũ xuống bên mặt hắn, thân hình cao ngất tản ra khí chất trầm tĩnh và bình ổn, giống như tự nhiên hợp nhất cùng đất trời. Trên người hắn ẩn chứa sức mạnh vững chắc mà thong dong, giống như một thanh kiếm lạnh lùng tỏa ra ánh sáng dịu dàng, thu hết sức mạnh vào bên trong rồi đột nhiên lan tỏa.
Đúng là nàng chưa bao giờ phát hiện, thì ra cậu bé con bạc mệnh yếu ớt năm nào đã bất chợt trở thành một chàng thanh niên cao lớn, mạnh mẽ.
Hắn không có tu vi thâm hậu, cũng không có sức mạnh to lớn, nhưng vì sao nàng lại cảm thấy hắn như khai thiên lập địa, như chống đỡ nhật nguyệt?
Chuyện đã tới mức này, Phong Cẩm tự biết không còn cách nào khác, đành phái người dẫn Tử Tô đến.
Đến trước mặt Thiên Sắc, Tử Tô chỉ im lặng cúi đầu. Lúc thấy Hậu Thổ Hoàng nương nương đã ấm ức đến muốn khóc.
Hậu Thổ Hoàng nương nương chưa bao giờ thấy bộ dạng ấm ức đến mức này của con gái, lúc này rất đau lòng, vô thức hạ giọng nhẹ nhàng hỏi: “Hài nhi, con có từng nhục mạ sư phụ của tiểu đạo trưởng Thanh Huyền trước mặt hắn không?”
Tử Tô vẫn im lặng nhưng nước mắt đã lăn xuống, lại còn dùng ống tay áo lau mạnh nước mắt, lau đến lúc mu bàn tay bị gió lạnh quét qua cũng làm cho đau đớn.
Nhìn thấy bộ dạng không chịu tiếp nhận, chẳng chút tiến bộ như vậy, Hậu Thổ Hoàng nương nương cũng không tiện chất vấn, chỉ có thể khuyên nhủ an ủi: “Hài nhi, biết sai có thể sửa, ở đây rất thân thiện, nếu con thực sự có hành vi không hợp lễ nghĩa thì nhận lỗi trước mặt sư phụ hắn đi.”
Tử Tô vẫn không ngẩng đầu càng không hé răng, chỉ đứng ở đó, càng gào khóc lớn hơn, ra vẻ bản thân mình vô cùng ấm ức và tổn thương.
Biết Tử Tô giở trò gây chuyện, không thể nào theo ý Thanh Huyền nhận lỗi với Thiên Sắc, Phong Cẩm đành phải bước lên.
“Cũng do Phong Cẩm ta không biết dạy dỗ đồ đệ, muốn nhận lỗi cũng nên để ta nhận trước.”
Nét mặt hắn bình thản và xa cách, thờ ơ xoay người lại đối diện Thiên Sắc, nhưng không nhìn nàng, chỉ chắp tay ra vẻ nhận lỗi cho có lệ.
“Chưởng giáo sư bá, muốn nhận lỗi cũng phải có thành ý.” Giống như đọc được hết suy nghĩ của Phong Cẩm, Thanh Huyền cố ý nói thật chậm, thật nhẹ, vừa cười lạnh lùng vừa khiêu khích, ra oai phủ đầu: “Làm cho có lệ như vậy khác nào xem sư phụ ta là người dễ bắt nạt sao?”
Trong tiếng cười thâm trầm và khiêu khích của Thanh Huyền, ánh mắt Phong Cẩm tối lại.
Y không phải là người ngu ngốc, sao lúc này không nghe ra ý của Thanh Huyền, nhưng hôm nay vẻ mặt y rất ảm đạm không nhìn manh mối gì.
Thằng nhóc Thanh Huyền này rõ ràng lúc nào cũng nhằm vào hắn!
Thấy Phong Cẩm còn giả bộ hồ đồ, đáy mắt Thanh Huyền càng lạnh lùng hơn. Đôi bạc môi nhếch lên, ánh mắt sắc bén hút lòng người, thân ảnh càng nhìn càng cao lớn, mang theo sự tồn tại bức người: “Sư phụ ta giữ mình trong sạch, lại vô duyên vô cớ bị đồ đệ yêu dấu của ngài gọi là ‘mụ yêu nữ’, bôi nhọ sự trong sạch. Việc này liên quan đến danh tiết của người con gái, chẳng lẽ không đáng để ngài quỳ xuống nhận tội sao!”
Thằng nhóc người phàm Thanh Huyền này lại công nhiên muốn chưởng giáo Thần Tiêu phái quỳ xuống nhận tội?!
Mọi người đều kinh ngạc ồ lên!
Phong Cẩm cứng họng, tâm can chấn động, xoay qua nhìn Thanh Huyền chằm chằm, đầu óc giống như bùng nổ!
Thì ra muốn y quỳ xuống nhận lỗi với Thiên Sắc mới là mục đích thật sự của thằng nhóc này!
Bây giờ không ngờ y lại ngầm chịu thiệt, không quỳ cũng phải quỳ!
“Là ta không biết dạy dỗ đồ đệ, mong sư muội ngàn vạn vạn lần đừng để bụng!” Rốt cục, trước mắt bao người, y chậm rãi quỳ gối, thản nhiên chắp tay nhận lỗi với Thiên Sắc, đôi mắt không chút ấm áp đã kết thêm một tầng sương dày!
“Thanh Huyền, ngươi làm càn đủ rồi!” Thiên Sắc cũng không để ý tới cái Phong Cẩm gọi là nhận lỗi, chỉ kéo vạt áo của Thanh Huyền, cúi đầu khiển trách: “Theo vi sư đến Cửu Tiêu điện, phạt quỳ tự xét lại trước các chư vị thần tôn Thần Tiêu phái!”
******
Thanh Huyền biết, thời điểm cuối cùng sư phụ lấy cớ phạt quỳ để đưa hắn đi là vì bảo vệ hắn.
Hắn cũng biết, những người hắn đắc tội ở Trường Sinh yến đều là nhân vật lớn, chỉ cầm dậm chân hô một tiếng thì hắn đã không chống đỡ nổi. Cho nên cuối cùng sư phụ quyết định phạt quỳ hắn ở Cửu Tiêu điện cho đến khi Trường Sinh yến chấm dứt, ngoại trừ tránh tai mắt thì càng vì bảo vệ hắn!
Chưa từng bị phạt quỳ nên trong lòng hắn đương nhiên không phục. Nhưng nghĩ lại bản thân mình như thế mà dám lớn gan đùa bỡn các vị thần tiên này một phen, cuối cùng còn làm cho Phong Cẩm phải quỳ xuống nhận lỗi với sư phụ nên cảm thấy cho dù là bị phạt quỳ mấy trăm năm cũng đáng giá!
Có điều quỳ đến nửa đêm ở Cửu Tiêu điện bụng đói réo ầm ĩ nên trong lòng có cảm giác ấm ức.
Hắn chưa từng bị phạt quỳ như vậy, mà sư phụ lại không đến thăm hắn sao?
Lam Không xách theo cái giỏ, lén lút chui vào từ cửa hông Cửu Tiêu điện. Vừa đi vừa ngó đông ngó tây, xác định không có ai bụng dạ khó lường theo dõi, mới ch