Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3738 lượt.

a, một câu cũng không ưa nhau, thậm chí một ánh mắt không phù hợp cũng có thể châm ngòi khai chiến hai thái cực của tiên giới!
Quả nhiên, Bạch Liêm vừa dứt lời, lập tức có kẻ sĩ tự nhận chính nghĩa đứng phía trước Hạo Thiên quát lên: “Hỗn láo, sao ngươi có thể vô lễ với đế tôn như thế! ?”
Thiên Sắc nhìn kỹ mới phát hiện kẻ đó là Cửu Diệu Nguyệt Bội Tinh quân, chuyên trách bút sách bên cạnh Hạo Thiên. Nếu nàng nhớ không lầm thì xưa nay y và Phong Cẩm có quan hệ rất tốt.
“Tiểu sư bá lo nghĩ nhiều rồi, sao đế tôn có thể làm khó con?” Không phải không nhận ra ý tốt của Bạch Liêm, nhưng bản thân cảm thấy sẽ đạt được mục đích, sao có thể bỏ qua? Thanh Huyền nhướng mày cười, vẻ mặt bình tĩnh không tương xứng với tuổi tác và tu vi lại hiện ra, những lời này đã cất giấu trong lòng từ lâu, giờ chỉ chờ đợi cơ hội thốt lên: “Bây giờ, Thanh Huyền đang chờ đế tôn công chính liêm minh chủ trì công đạo!”
“Chủ trì công đạo?” Hạo Thiên không ngờ Thanh Huyền sẽ nói như thế, phản ứng đầu tiên là hỏi ngược lại: “Ngươi chờ bản đế tôn chủ trì công đạo gì?”
Thanh Huyền nhíu mày, bàn tay phải chưa giơ lên quá đầu, sắc mặt và biểu tình của Hạo Thiên tan biến trong mắt hắn, môi nở nụ cười mỉa: “Đế tôn thật đãng trí quá, chẳng lẽ lại muốn Thanh Huyền than thở khóc lóc những gì bản thân mình phải chịu ấm ức sao?”
Lời vừa thốt ra, tất cả mọi người đều hiểu.
Đương nhiên là thằng nhóc người phàm này không dễ dàng bỏ qua cho người khác, nhưng dù sao Phong Cẩm cũng không thể trừng phạt đệ tử của mình trước mặt mọi người!
Không cảnh giác liền rớt ngay vào bẫy, thằng nhóc này, Hạo Thiên thực sự cảm thấy lúng túng khó xử.
Nói thế nào, Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa nương nương cũng là mẫu nghi của mặt đất, là “Tứ phụ” trong các nữ thần bảo vệ đất đai sông núi, xưa nay rất có tiếng tăm. Tử Tô chính là con gái duy nhất của bà ta, mặc dù nay chưa mấy tiến bộ nhưng sớm muộn gì cũng có ngày tiếp nhận địa vị này. Tình cảnh này, nếu thật sự muốn chủ trì công đạo sẽ không tránh khỏi cảnh Tử Tô bị trách phạt hoặc răn dạy trước mặt mọi người, mà làm như vậy khác nào hạ thấp thể diện của Hậu Thổ Hoàng nương nương?
Nhưng nếu ngó lơ việc này, đương nhiên thằng nhóc Thanh Huyền sẽ không từ bỏ ý đồ, gây náo loạn trước mặt mọi người, đẩy y vào tình cảnh khó xử, không tránh khỏi cái tiếng vì việc riêng mà bao che khuyết điểm, bẻ cong công lý.
Nên làm thế nào cho phải?
Thật sự rất khó!
Mọi người im lặng chờ Hạo Thiên đưa ra công đạo, cuối cùng Hậu Thổ Hoàng nương nương cũng đứng ngồi không yên, lập tức đứng dậy, sắc mặt xanh mét, khó coi hệt như bị người khác giáng cho một đấm: “Phong chưởng giáo!” Bà ta nhìn về phía Phong Cẩm, giờ phút này vẻ mặt không phải quá mức nghiêm nghị, nhưng giọng nói lạnh đến thấu xương: “Con bé đâu?”
Phong Cẩm cũng không đáp lại chỉ nhìn về phía Hạo Thiên: “Đế tôn —”
Lời này giống như đang chờ chỉ thị của Hạo Thiên.
“Hôm nay không cần đế tôn chủ trì công đạo, tất cả đều do ta dạy dỗ con gái không nghiêm!” Hậu Thổ Hoàng nương nương biết nếu lúc này muốn thật sự giữ lại thể diện thì phải vì việc nước quên tình nhà, tự tay phạt Tử Tô mới có thể phục chúng. Đành phải hơi cao giọng, đôi lông mày chưa bao giờ nhíu khẽ nhăn lại, cả người đầy quyết đoán. Bà ta liếc Thanh Huyền, sự nghiêm nghị không chỉ hiện trên khuôn mặt mà còn khắc vào thân thể: “Ta sẽ răn dạy và phạt đứa con gái không chịu tiến bộ kia, đòi lại công bằng cho vị tiểu đạo trưởng này!”
“Không cần ngài đòi lại công bằng cho ta.” Thanh Huyền cũng bất chấp thể diện của Hậu Thổ Hoàng nương nương, chỉ giữ cảm xúc, giọng lanh lảnh nhấn rõ từng chữ, khuôn mặt trầm lặng bình thản nhưng ánh mắt vẫn sâu xa: “Tử Tô sư muội ra tay tàn nhẫn, suýt nữa làm tàn phế bàn tay của ta, ta cũng tát muội ấy một bạt tai, xem như hòa nhau. Có điều, muội ấy quá mức hạ lưu buông lời nhục mạ sư phụ ta, vậy có nên nhận lỗi trước mặt sư phụ ta? Chẳng lẽ, chỉ cần lấy cớ ‘diện bích’ để tránh mặt thì bản thân có thể yên tâm thoải mái trốn đi sao! ?”
“Thanh Huyền —” Thiên Sắc biết hắn nghĩ gì, nhưng không muốn hắn vì mình mà đắc tội với các tiên tôn. Vội vàng thấp giọng gọi thẳng tên hắn, muốn khuyên hắn bỏ qua đừng tiếp tục khơi chuyện này lên nữa.
Thật ra, nàng cũng không để ý có đắc tội với ai hay không, vì dù sao cũng đã phi thăng đắc đạo, không bận lòng những mối quan hệ nhỏ nhặt này. Nhưng Thanh Huyền thì khác, sau này nếu có thành tựu, sớm muộn gì cũng phải quan hệ với đám thần tiên này, đến lúc đó khó tránh khỏi bọn họ sẽ gây khó dễ!
Nhưng chính vì tiếng gọi này càng khiến Thanh Huyền quyết tâm đến nghiêng trời lệch đất.
“Sư phụ, con biết người sẽ nói cây ngay không sợ chết đứng.” Hắn lập tức ngắt lời Thiên Sắc, xoay người đối diện với nàng, cố ý bẻ cong ý nàng, căm giận bất bình ngầm oán trách những kẻ từng buông lời thị phi: “Có điều, người đương nhiên chẳng cần bận tâm, thẳng thắn bộc trực. Nhưng người ta lại cho rằng người cam chịu vì đuối lý, một đồn mười mười truyền trăm, miệng người xói vàng, ba người thành hổ, những lời k