Tác giả: akiaki
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134462
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/462 lượt.
thường đưa trang phục, quần áo đến đặt nàng thêu những họa tiết trên đó. Những thứ hắn đưa đến toàn là tơ lụa thượng hạng mà chỉ có người quyền quý mới có thể dùng được. Có người thưởng thức tài nghệ của mình Nguyệt phù rất vui, thế nhưng hai tháng trước người đó lại sai người đem đến một bộ hắc bào, muốn nàng thêu lên đó là Kim long….Ai có thể mặc y phục có thêu rồng kia chứ…chỉ có người trong hoàng tộc mới được phép mặc y phục có thêu rồng….Nhưng trên y phục thêu toàn bộ con rồng thì chỉ có thể là người đứng đầu một đất nước….
- Tiểu thư….cô đã thêu xong rồi sao ?? chà thật đẹp quá…Tiểu Mỹ nhìn Hắc bào trong tay Nguyệt Phù trầm trồ thán phục.
Nhìn chiếc áo trên tay mình Nguyệt Phù thở dài…lần này nàng gặp phiền phức to rồi…
- Tiểu Mỹ…em là Ám vệ phải không… ??? Nguyệt Phù nhẹ nhàng hỏi. Nàng dù võ công không cao nhưng có thể nhìn ra Tiểu Mỹ này có thân thủ không tồi.
- Dạ tiểu thư…Tiểu Mỹ cúi đầu nhận mệnh. Phu nhân và lão gia có dặn, khi tiểu thư vạch trần thân phận thật của nàng cũng là lúc nàng ấy cần đến nàng làm nhiệm vụ quan trọng.
- Em sắp xếp cho người đến báo với Mĩ Linh Các, Hắc bào kia ta thêu hỏng mất rồi….nói với họ, từ nay ta sẽ không nhận thêu bất cứ thứ gì nữa…ta không cần biết em dùng cách gì….phải xóa cho bằngđược mọi dấu vết về ta….đừng để người ta tìm ra rõ chưa hả…
- Dạ rõ….Khom mình nhận mệnh Tiểu Mỹ rời khỏi thực thi nhiệm vụ….
Dự Tấn Ninh ngồi ngẩn ra trong gian phòng thượng hạng của khách điếm nhỏ gần biên giới Thổ quốc và Siêm quốc. Có phải vì hắn quá đường đột khi muốn nàng thêu hắc bào, nên nàng mới trốn như vậy. Nói thì ra cũng thật kỳ lạ, vì sao hắn lại ngưỡng mộ một vị cô nương mà đến dung nhan nàng ra sao hắn cũng chưa từng biết đến. Chỉ là một bức tranh thêu phong cảnh được thần tử dâng lên, hắn mang lòng mến mộ tài hoa và khí chất của người thêu tranh. Rồi tất cả những vật dụng của hắn đều được đem đến nhờ nàng thêu hoa văn trên đó. Ngưỡng mộ nàng khiến hắn vài lần lén sang Thổ quốc để tìm gặp.
Thế nhưng đến được Thổ quốc cũng chẳng thể gặp được người. Nàng cứ như biến mất hẳn trên thế gian này. Nếu như những vật dụng nàng từng thêu cho hắn không còn đây, nếu bức tranh thủy mặc không còn đây, có lẽ hắn sẽ nghĩ rằng hắn chỉ đang nằm mộng.
- Chủ tử….có một việc….
- Nói…Dự Tấn Ninh lên tiếng phá vỡ do dự của thuộc hạ.
- Hai ngày trước ta gặp một tiểu khất cái…thằng nhỏ mang đôi hài thêu hoa mà mẫu hoa…họa tiết giống hệt hài đã thêu cho chủ tử….ta theo dõi thằng nhóc…phát hiện có một vị cô nương thường đến thăm nó mỗi lần đến đếu đem rất nhiều thức ăn, áo và vài thứ khác…
- Vậy ngài có thể tiến vào….ta sẽ pha trà…mời khách….Giọng nói trầm bổng ngọt ngào làm say lòng người lại nhẹ nhàng cất lên.
- Đa tạ cô nương …hắn nhẹ nhàng trả lời cũng đẩy cửa từ từ bước vào nhà.
Trong nhà là một người con gái có làn da trắng xanh của người bệnh lâu ngày, trên mặt nàng mang một tấm sa mỏng khiến hắn không thể nhìn rõ dung mạo nàng. Nhưng nàng có đôi mắt thật đẹp, nàng cúi người rót trà cho hắn rồi quay người lui vào trong. Đột nhiên có một cơn gió mạnh thổi bay mất tấm sa trên mặt nàng, để lộ ra một bên mặt có cái bớt to đỏ dọa người. Làn da trắng xanh kết hợp cùng cái bớt xấu xí kia dễ khiến người ta bị giật mình.
- Thật xin lỗi….Tiểu cô nương vì bị khách nhân thấy được dung nhan dọa người của mình bỗng trở nên lúng túng đến mức làm đổ ấm trà nóng lên tay mình. Bị phỏng đau khiến nàng buông rơi ấm trà trên đất, nước nóng trong ấm văng tứ tung…bắn cả lên người Tấn Ninh. Nhưng hắn chẳng những không tránh xa mà còn lao đến vừa chắn cho nàng khỏi bị nước nóng tiếp tục văng trúng, vừa lo lắng cầm bàn tay bị phỏng đỏ kia của nàng. Nguyệt Phù cứng đờ cả thân thể khi bị hắn chạm vào. Nàng không nghĩ với dung nhan dọa người kia mà nàng ngụy trang, có thể khiến kẻ khác dù đã nhìn thấy, không những không quay đầu bỏ chạy, còn chủ động tiến lại gần nàng như thế.Trong ánh mắt Nguyệt Phù thoáng chút cảm động, nàng bối rồi rút tay về ửng đỏ hai gò má…
- Cô nương không sao chứ,,,có đau lắm không ?? Nói xong hắn quay sang nhìn thuộc hạ, kẻ kia móc ra lo thuốc trị thương cung kính dâng lên hắn.
- Thất lễ một chút, hắn bắt lại bàn tay muốn trốn kia không để nàng dãy.Nhẹ nhàng đổ thuốc lên bàn tay bị phòng trà của nàng, lại hết sức chuyên chú, cẩn thận sợ làm nàng đau.
Những gì diễn ra đều nằm ngoài mọi dự liệu của Nguyệt Phù, ….Nàng đoán rằng hắn sẽ hoảng sợ khi nhìn thấy dung nhan dọa người của nàng. Sau đó hắn còn bị nàng đổ trà nóng lên người khiến hắn bị phỏng, hắn sẽ giận dữ mà không bao giờ quay trở lại nữa….Nhưng đây là tình huống gì thế này…..hắn không thấy nàng xấu xí sao…không tức giận sao ???Hành động của hắn khiến tâm nàng có chút loạn…Nhưng cố tỏ ra không có gì…nàng nhìn những nơi bị trà nóng đổ vào trên người hắn có chút lo lắng không yên.
- Vai ngươi….bị phỏng rồi….Nhìn một mảng ướt trên vai hắn nàng nhẹ nhàng lên tiếng…Thì ra hắn cũng bị nước nóng đổ vào….là lúc che ch