Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thê Tử Bỏ Trốn

Thê Tử Bỏ Trốn

Tác giả: akiaki

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 134460

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/460 lượt.

g trong một ngày Nguyệt Phù chỉ thêu một canh giờ….không bao giờ nàng dùng cả ngày để thêu. Thời gian rảnh nàng thường cùng tỷ muội dạo chợ mua bánh bao, giúp đỡ những tiểu khất cái kia có miếng ăn. Có khi thì nàng thêu hài, may áo cho lũ trẻ….Bọn chúng thường gọi nàng là Thần tiên tỷ tỷ….
- Tụi nhỏ này thật là biết nịnh….Lưu Triết khoanh tay lườm lũ nhóc khinh bỉ….
- Ta không cảm thấy thế….Nàng thực sự rất đẹp….Vẻ đẹp của nàng toát ra từ nội tâm….
- Nàng ấy chẳng qua chỉ là người tốt…trên thế gian này người có thiện tâm nhiều vô kể…Lưu Triết lại nói, hắn thực sự không hiểu….bên cạnh hoàng thượng có vô vàn những mỹ nữ nhưng cũng chưa từng thấy ngài để ý qua. Nữ nhân kia chẳng qua chỉ là một người nhân hậu…chứ mặt thì như dọa xoa…sao có thể để ý đến nàng
- Ngươi nói đúng…Trên thế gian này người tốt nhiều vô kể…Nhưng trẫm chưa từng nhìn thấy họ đẹp…..Với nàng Trẫm lại cảm thấy nàng rất đẹp….Nàng có đôi mắt long lanh như ánh sao trời, có giọng nói hay hơn cả tiếng mộc cầm …. tấm lòng lại lương thiện hiền hòa…Còn nữa…nàng múa rất đẹp….Trong mắt trẫm nàng là người đẹp nhất…chỉ là sức khỏe nàng rất kém ….
Vừa nói hắn vừa thở dài, thời tiết ngày một lạnh, thân thể nàng lại yếu ớt như vậy….Sức khỏe của nàng khiến hắn cảm thấy lo lắng….hắn cũng chẳng hiểu vì sao lại bị nàng cuốn hút đến vậy. Người tốt, người lương thiện hắn gặp rất nhiều…nhưng chưa một ai có thể khiến hăn lưu tâm đến vậy. Những gì chủ tớ hai người cùng trao đổi hôm đó Nguyệt Phù đều dược nghe từ Tiểu Mỹ thuật lại rất tỷ mỉ. Đưa tay lên ngực, trái tim nàng vì sao lại đập nhanh như vậy ???
Cứ thế thời gian cũng lặng lẽ trôi qua, bức chân dung cũng dần thành hình và bắt đầu nhìn rõ hơn….Thời tiết cũng ngày một lạnh hơn, sức khỏe của Nguyệt Phù cũng ngày một yếu dần…rồi Nguyệt Phù đổ bệnh. Trong phòng, Tiểu Mỹ cứ đi đi lại lại…không biết nên làm gì….Bệnh tình của Tiểu quận chúa ngày một nguy cấp. Mặc dù trước đó quận chúa có nói với nàng dù nàng ấy có phát bệnh cũng không được liên lạc với vương gia và vương phi….Nhưng hiện giờ nàng thực sự nghi ngờ về mệnh lệnh đó. Nếu như Quận chúa có mệnh hệ gì….nàng phải làm sao đây ???
- Ta đi tìm đại phu….Tiểu Mỹ thầm hạ quyết tâm…nàng phải thử một lần…phải trở về báo với chủ nhân tình trạng của Tiểu chủ nhân. Tính mạng của quận chúa…nàng không có gan đem ra đánh cược. Tiểu Mỹ vội vàng rời khỏi…dù biết phía sau là cao thủ bám theo…nhưng nàng vẫm phải cố gắng vừa cắt cái đuôi kia vừa khẩn cấp quay về.
Tấn Ninh lo lắng nhìn khuôn mặt không chút huyết sắc thân thể gầy yếu của nàng run lên từng đợt trên giường bệnh,tim hắn như bị ai đó bóp nghẹt.
- Sai người đem Ngọc Tâm Đan đến đây….Tấn Ninh trầm giọng phân phó với Lưu Triết…
- Bệ hạ đó là quốc bảo….nàng ấy chẳng qua chỉ là một Tú nương….Lưu Triết kêu lên….Ngọc Tâm Đan kia để luyện được một viên phải mất cả ngàn năm . Tuyết Linh chi ngàn năm mới ra hoa một lần…..Là vật hiếm trên thế gian …dù có vạn lượng vàng rồng cũng chẳng thể mua được.
- Ngươi từ khi nào lại thích xen vào quyết định của Trẫm vậy….Tấn Ninh gằn giọng mắng. Sức khỏe nàng ngày một yếu hơn….Ngự y mà hắn mang theo cũng phải lắc đầu….Hắn rất sợ….sợ phải mất nàng….quý hiếm thì sao chứ…có phải tốn hết mười viên, hai mươi viên Ngọc Tâm Đan hắn cũng cảm thấy đáng giá.
Tấn Ninh yêu thương nhìn gương mặt tái nhợt với vết bớt đỏ rực dọa người kia. Vì sao hắn chẳng hề thấy sợ gương mặt ấy….lúc đầu mới gặp nàng hắn cũng có giật mình một chút…Nhưng vài ngày ở cạnh nàng hắn chẳng còn cảm thấy vết bớt kia chói mắt, chỉ cảm thấy nếu trên gương mặt nàng không có nó hẳn nàng sẽ là một mỹ nhân. Làn da trắng xanh của nàng cũng không khiến hắn sợ hay chán ghét….mà chỉ khiến hắn cảm thấy lo lắng vì cho sức khỏe của nàng….Hắn đã động tâm với nữ tử này mất rồi. 






Nhìn người trên giường sắc mặt dần hồng hào sau khi uống thuốc….hơi thở của nàng cũng dần vững vàng hơn. Thì ra nàng chính là Quận chúa của thổ Phiên, nhưng một quận chúa vì sao lại sống ngoài Vương phủ…có phải nàng vì dung mạo kia khiến nàng bị hắt hủi…..Hắn biết tỳ nữ của nàng đi tìm người của vương phủcũng sắp về đến….hắn vì việc nước không thể ở thêm, chỉ đành rời đi trước khi người vương phủ đến. Tấn Ninh hít một hơi sâu quay đầu bước nhanh ra khỏi cửa, sợ bước chân quyến luyến hắn sẽ không thể rời khỏi nàng.
Mặt trời bắt đầu tỏa những tia sáng đầu tiên rồi vươn cao đón một ngày mới. Khi Nguyệt Phù tỉnh dậy cũng là khi thái y thổ quốc đang bắt mạch cho nàng…
- Hẳn là quận chúa vừa được uống một loại đan dược trân quý nào đó…mạch tượng ổ định…Có một luồng khí trấn giữ tâm mạch. Nếu được uống tiếp loại dược này…ta nghĩ bệnh của quận chúa có thể sẽ khỏi hẳn….
- Quận chúa đã uống gì sao ?? Vương phi và vương gia đều đồng loạt quay sang nhìn Tiểu Mỹ, căn bệnh kia của nàng bọn họ đã từng thử nhiều cách chạy chữa nhưng cũng vô phương….
- Nô tỳ không rõ…có thể là thuốc của Quân vương siêm quốc cho nàng uống khi nô tỳ đi tìm vương gia vương phi…..Tiểu Mỹ