Tác giả: akiaki
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134453
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/453 lượt.
n mà trở nên lúng túng
- Sao vậy ? không còn hứng thú với trận pháp sao ? Hắn ở một bên quan sát sắc mặt và thái độ của nàng mà hỏi. Nàng không tỏ ra hào hứng, nhiệt tình như hắn tưởng.
- Không phải….Thiếp có hứng thú với trận pháp đó chứ…chỉ là thiếp còn tưởng chàng sẽ không bao giờ dạy thiếp phá thạch trận đó…. Nàng đã chuẩn bị tinh thần sẽ ở lại đây lâu dài, vừa lấy lòng hắn, vừa lén nghiên cứu cách phá trận. Mấy ngày trước nếu hắn đề nghị dạy nàng phá trận, nàng sẽ nhảy cẫng lên mà vui sướng. Nhưng giờ đây nghe đến phá trận, nàng lại cảm giác bất an, bất an đến một cách lạ lùng.
Rời Cốc
Gió lay cành hoa đào khiến những cánh hoa tung bay theo cơn gió. Cõi lòng nàng hiện giờ có lẽ cũng rối như cơn gió này. Gió biết rõ nếu lay cành đào, hoa sẽ rụng, nhưng nếu không lung lay những nhánh cây, bản thân nó sẽ không thể tồn tại. Giống như hạnh phúc hiện giờ của nàng,nếu nàng không rời khỏi hắn lúc này, hạnh phúc kia của nàng sẽ không thể tồn tại quá lâu. Bởi giấy không thể gói được lửa, vì dù nàng có dấu diếm tốt đến đâu, nàng vĩnh viễn khong phải biểu muội, sẽ có một ngày mọi chuyện sẽ lộ ra… Trước khi chuyện lộ ra nàng cần phải đi giải quyết nó.Dù biết là thế, nhưng vì sao lại quyến luyến không thể rời đi.
- Này, nàng có nghe ta nói không vậy nương tử ? Thương Vũ lay thê tử, nàng có vẻ chẳng tập trung gì cả.
- Hả…à…Vậy….bây giờ chúng ta phá Thạch trận trong Đào trận này có phải cũng như lần trước dùng thuật âm dương ? Tử Linh hoàn hồn….cố tập trung vào phá trận…
- Trận lồng trận tuy biến hóa khôn lường nhưng lại bị hạn chế, bởi uy lực của trận pháp không thể đạt đến mức cao nhất mà chỉ có thề ở mức không cao, không thấp. nên không cần dùng đến quy luật âm dương. Thương Vũ mỉm cười, nàng vì sao chẳng chút tập trung nàng, những gì hắn vừa giảng giải, coi bộ nàng chẳng nghe thấy gì.
- Nhưng mà….Ảo không phục muốn kháng nghị….hắn thực sự rất bực mình…
- Đủ rồi…ngươi lui xuống trước đi…Thương Vũ thâm tình nhìn Ảo, hắn biết thuộc hạ của mình lo lắng gì, nhưng hắn không muốn phá vỡ hứng thú của nương tử mình.
- Dạ…Ảo lầm lũi lui ra phía sau không lên tiếng nữa.
Sau khi phá trận xong Tử Linh theo Thương Vũ trở về phòng dùng cơm. Theo như Tử Linh tính toán, cho dù Thương Vũ có cho người bắt tay tu sửa trận pháp ngay, thì hắn cũng phải mất mấy ngày. Nhưng hắn dường như chẳng có chút động thái nào tỏ ý muốn bày một trận pháp khác. Nàng sở dĩ phá cả đào trạch trận là bởi nàng muốn có thêm chút thời gian ở bên cạnh hắn. Bởi nêu hắn dạy nàng phá Thạch trận thì hẳn sẽ bày một trận pháp khác cầm chân nàng. Nhưng bày trận pháp khác cũng phải mất ít nhất 1 ngày. Nàng rời đi ngay hẳn sẽ khiến hắn trở tay không kịp, thế nhưng nàng lại chần chừ, chưa muốn ngay lập tức rời khỏi hắn.
Thương Vũ dĩ nhiên có thể nhìn ra do dự đi hay ở của thê tử mình, hắn cũng lo lắng không yên, nàng liệu có lựa chọn rời xa hắn? Ngồi trong Nội Phòng, Tử Linh đang cắm cúi vá dở chiếc áo của phu quân,nàng nhận được một phong thư do nha hoàn tùy giá của nàng đưa đến…
- Tiểu thư, có mật hàm của lão vương gia gửi tới. Tiều Ngọc đưa cho Tử Linh một phong thư mang ân hàm của Thổ quốc. Tử Linh nhíu mày nhìn phong ấn trong bức thư kia,nàng nhận ra đó chính là ấn soái của Thọ Vĩnh Vương, phụ thân nàng, nàng vừa tiếp nhận phong thư vừa nghi hoặc nhìn Tiểu Ngọc.
- Tiểu thư thứ lỗi, ta là nha hoàn do lão vương gia phái đến để giúp đỡ tiểu thư….ta sở dĩ dấu diếm thân phận, vì vương gia có căn dặn không được lộ diện cho đến khi nhận được mệnh lệnh. Tiểu Ngọc quỳ mọp xuống nhận mệnh….
Trong Phong thư, phụ thân nói xảy ra chuyện quan trọng, triệu nàng trở về gấp.
- Làm sao ta biết ngươi là người của phụ thân ta phái đến…Tử Linh Trầm giọng nói một cách lạnh lùng.
- Thuộc hạ là một trong những ám vệ của thọ quốc…Tiểu Ngọc vừa cung kính trả lời vừa đưa ra thẻ bài ám vệ của thổ quốc dâng cho quận chúa xem. Thân là một trong những ám vệ của Thổ quốc, bảo vệ quận chúa chính là trách nhiệm của nàng.
- Vậy được rồi….ta nghe nói mọi ám vệ đều không có tên….vậy từ ngay ta vẫn sẽ gọi ngươi là tiểu ngọc vậy…. Tiểu Ngọc…ngươi chuẩn bị thu xếp hành trang đi thôi…mai chúng ta sẽ rời cốc…
- Đa tạ chủ nhân ban tên….Tiểu Ngọc sẽ đi thu dọn hành trang ngay….vừa nhận mệnh xong, Tiểu Ngọc đã như biến mất khỏi phòng, giống như nàng ta chưa từng xuất hiện trong căn phòng.
Tử Linh cả ngày hôm đó cứ bám dính lấy Thương Vũ không rời nửa bước, nàng muốn toàn bộ thời gian trước khi rời khỏi được ở bên cạnh hắn. Nàng vì hắn mà xuống bếp nấu canh, vì hắn mà ở cạnh bên mài mực, xếp bút nghiên, sắp xếp lại thư phòng cẩn thận. còn tự tay chọn áo ấm cho hắn vì gần đây tiết trời bắt đầu trở lạnh. Một ngày nói ngắn thì không ngắn, nói dài thì quả thật không dài, nhìn mặt trời xuống núi mà Tử Linh cảm thấy cõi lòng quặn đau. Đã đến lúc nàng và hắn phải chia xa, nhưng nàng nhất định sẽ trở lại bên cạnh hắn nhanh nhất có thể. Cắn chặt răng bám chặt cổ Tiểu Ngọc để nàng ấy d