Tác giả: akiaki
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134449
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/449 lượt.
uốn nhanh chóng phá trận, thực là làm người ta lo lắng mà.
- Dùng mùi hương phân biệt xa gần và luôn giữ một khoảng cách nhất định với cây hoa đào, cái này thiếp biết, nếu không cẩn thận sẽ lạc vào bến mê trong trận pháp. Nàng mỉm cười có chút tự đắc
- Ồ vậy do vi phu lo xa rồi…nương tử quả nhiên có nghiên cứu….Thương Vũ xấu hổ gãi đầu vì đã xem thường nàng, xem ra lần tới nếu muốn cầm chân nàng e rằng phải dùng một trận pháp khác mất rồi.
- Tiếp theo chúng ta sẽ phá Thạch trận…nào chúng ta nghiên cứu luôn đi…Nàng tỏ ra hớn hở hưng phấn chết được. Đây là lần đầu tiên nàng học phá trận nên rất hứng thú.
- Không vội…Phá thạch trận trong Đào hoa trận chúng ta sẽ học sau….giờ ta đói rồi, chúng ta cùng nhau dùng bữa thôi. Vừa nói hắn vừa ôm nàng rời khỏi rừng đào chẳng thèm để ý đến kháng nghị của nàng.
Rời Khỏi Hắn, Nàng Có Còn Kiện Định ?
Trong tân phòng của cốc chủ Diêm la cốc, Thương vũ cùng Nguyệt Phù dùng cơm trưa. Trên bàn ăn toàn những món ăn đặc sắc. Vậy mà tâm tư phu nhân cốc chủ hiện giờ chỉ toàn là dùng bữa thật nhanh để còn tiếp tục phá trận. Thế nhưng sau khi dùng bữa, Thương Vũ chẳng có ý định tiếp tục dạy nàng phá trận. Đã không có ý dạy lại còn không cho nàng tự đi phá trận. Hắn đem đến một loạt y phục rách muốn nàng vá cho hắn.
- Chàng không thể để thiếp phá xong Thạch trận rồi về vá y phục cho chàng sao ? Vì sao phải vá chúng ngay kia chứ ? Nàng bất mãn nhìn đám y phục rách kia, muốn và hết chỗ này với người giỏi về thêu thùa may vá hẳn phải mấy ngày, huống nàng rất ít khi cầm đến kim.
- Ta đã dạy nàng phá Đào Hoa trận. Nàng nên trả học phí chứ ? Nếu đã bỏ tâm sức ra dạy nàng thì ta ít nhất phải thu được thứ gì xứng đang tương đương chứ ? Và vì sao ta phải cho nàng khất nợ kia chứ, ta có lợi ích gì nào ? Hắn khoanh tay tự đắc nói,nhất định không nhượng bộ.
- Là do thiếp ngộ ra mà…sao có thể tính là dạy thiếp ? Nàng bất mãn kêu to
- Uyên ương ? Vậy đây là cái gì ? Hắn chỉ vào một hình tròn được thêu phía bên trên một khối tròn khác.
- Cái đầu.
- Ồ, vậy còn cái này ? Hắn lại chỉ vào giữa hình tròn đó nó là hai mũi thêu, một mũi ngang và một mũi dọc chồng lên nhau.
- Con mắt….Nàng nhìn qua rồi trả lời.
- Ồ vậy thì đây có lẽ là cái mỏ rồi….Hắn lại chỉ vào một mũi thẳng trên hình tròn nhỏ đó.
- Nhìn thế nào thì trông nó cũng giống gà con hơn. Hắn đưa ra nhận định cuối cùng sau khi nhìn ngắm kỹ đôi Uyên ương thê tử thêu.
- Thật là…. chàng….chàng… chẳng biết gì cả…ta hỏi chàng nhé…Uyên ương khi bé thì trông giống con gì nào ? dĩ nhiên là giống gà con rồi…ta là thêu cặp tiểu uyên ương mà…Tử Linh khuôn mặt đỏ rực, tức giận giật lấy cái túi thơm từ tay hắn. Nàng cũng biết nhìn thế nào thì nó cũng chẳng thể giống uyên ương.
- Được rồi, nàng nói là uyên ương thì chính là uyên ương….Thương Vũ vội vàng cầm lại túi thơm mỉm cười cột ở ngang hông mình. Hắn biết tiểu thê tử của hắn đã phải rất vất vả mới thêu được cái túi thơm này, hắn cũng không nỡ đem nó ra đùa cợt hay trêu tức nàng.
- Chàng không ngại nó xấu xí sao ? Nếu đeo theo bên mình hẳn sẽ không hợp với bộ y phục của chàng. Túi thơm kia là do chính tay nàng thêu, nhìn qua có thể thấy nó đáng yêu. Nhưng nếu ngắm kỹ sẽ thấy đeo nó bên mình quả thật mất mặt , bởi đường kim mũi chỉ xiên xiên vẹo vẹo, rối rắm, chắp nối lung tung hết cả lên….
- Ta không hề thấy nó xấu xí, nó rất đẹp, nó còn là tâm ý và công sức của nàng đã vất vả những ngày qua, sao có thể xấu kia chứ ? Nương tử, nàng yên tâm, vi phu sẽ giữ gìn nó thật cẩn thận. Vừa nói Thương Vũ vừa nhẹ nâng túi thơm bên hông lên ngắm, môi hắn nhếch lên một nụ cười vừa ý.
Nhìn thái độ nâng niu cẩn thận cái túi thơm của phu quân, dù rằng chiếc túi kia thêu không ra gì, hắn cũng không chút ngại ngùng đem theo bên mình. Tử Linh cảm thấy trái tim trong lồng ngực nàng đập rộn ràng, nàng nhếch khóe môi mỉm cười hạnh phúc. Tử Linh hạnh phúc làm thê tử ngoan hiền, chăm sóc phu quân, thỉnh thoảng nàng cũng chạy đến đào thạch trận nghiên cứu một chút. Nhưng thời gian đến đào trận nghiên cứu càng ngày càng ít đi, thậm chí có những hôm nàng cũng quên bãng mất. Thát Tử Linh hoàn toàn không nhận ra Diêm cốc trở nên quyến luyến bước chân nàng.
Gió đưa hương thơm ngọt ngào của rừng hoa đào đồng thời lay động những nhánh hoa khiến cánh hoa mỏng manh rụng phủ đầy trên đất. Thương Vũ đưa tay đón những cánh hoa rơi, duyên phận của hắn và nàng vì sao cứ phải hợp tan, tan, hợp mong manh, huyền ảo như cánh hoa đào trong trận. Bước vào nội phòng Thương Vũ thấy thê tử đang chăm chỉ khâu vá bộ y phục của hắn khiến cõi lòng hắn cảm thấy ngọt ngào. Dạo gần đây hắn để ý thấy nàng dường như đã không còn ý định rời bỏ Diêm cốc nữa.
Có lẽ cũng đã đến lúc rồi….Thương Vũ vừa ngắm nhìn thê tử vừa thầm hạ quyết tâm. Hắn bước đến bên nàng nhẹ nhàng hỏi :
- Nàng vẫn còn hứng thú phá thạch trận kia chứ ? Nghe câu hỏi của hắn, Thát Tử Linh ngạc nhiên buông rơi chếc áo trên tay. Thát tử linh quá ngạc nhiê