Tác giả: Đan Phi Tuyết
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341281
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1281 lượt.
ợc năm phút, Sài Trọng Sâm bỏ quyển sách úp trên mặt, nhìn về phía chàng trai trẻ đang khóc nức nở.
"Cậu khóc thật đấy à?" Anh cười. Khủy tay cử động chậm rãi, hé mở vạt áo để lộ mảng ngực phía trước.
"Tiền bối..." Haiz, thanh niên vừa đỏ mặt. Đẹp trai quá!
Sài Trọng Sâm hất mái tóc dài ra phái sau lưng, ngồi dậy nhìn người thanh niên. "Tới đây."
Người thanh niên lập tức cầm chậu hoa đứng dậy, sau đó chạy như bay tới trước mặt Sài Trọng Sâm.
"Cậu tên là gì?" Sài Trọng Sâm hỏi.
"Lưu Mẫn."
Sài Trọng Sâm nhìn hắn, hỏi vấn đề kỳ quái: "Cậu... Đã từng yêu ai bao giờ chưa?"
"A?" Sao tự nhiên lại hỏi cái này?
"Trả lời tôi."
"Không có... Không có."
Sài Trọng Sâm khẽ thở dài nói: "Sau này, nếu có thích ai, nhớ phải đối xử với người đó thật tốt, đừng để cô ấy đau khổ."
"Ách..." Tiền bối có chút là lạ đó.
Sài Trọng Sâm nhận lấy quỷ tiến vũ từ trong tay của hắn, nhìn chăm chú vào chậu hoa héo rũ. "Tôi yêu một người con gái, bởi vì quá thẳng tính, quá đa nghi, hại tôi theo đuổi rất cực khổ." Nhớ cô, thật sự rất nhớ cô.
"Có người có từ chối tiền bối sao?" Không thể nào?
Sài Trọng Sâm mỉm cười, đặt chậu hoa lên chiếc bàn bên cạnh. "Bây giờ tôi sẽ chỉ cho cậu cách làm thế nào để chăm sóc cho quỷ tiến vũ, còn nói cho cậu biết bí quyết nuôi trồng. Việc đầu tiên là cần thay một cái chậu mới. Cái chậu này đã không thể cung cấp đủ chất dinh dưỡng cho nó rồi. Tỉ lệ đất và độ ẩm cũng không đúng, bốn mùa thay đổi, cần phải chú ý đến thuộc tính của thực vật và mức độ phù hợp của đất đai." Anh thấp giọng chỉ đạo .
"Tạ ơn Sài tiền bối chỉ giáo." Lưu Mẫn cảm kích lấy tay quẹt quẹt nước mắt.
Kế tiếp, Lưu Mẫn ngồi bệt xuống đất nhìn chằm chằm vào vị tiền bối đang nhẹ nhàng bưng quỷ tiến vũ ra khỏi chậu, thay đất mới, thêm phân bón. Nhìn người đàn ông tóc dài lãng tử làm việc này, thời gian như ngừng lại trên nhịp những ngón tay của anh. Anh làm việc chăm chú, kiên nhẫn đến mức Lưu Mẫn ngồi bên cạnh xem cũng quên mất luôn cả thời gian.
Sài Trọng Sâm xử lý quỷ tiến vũ xong, viết bí quyết chăm sóc giao cho Lưu Mẫn. Sau đó đứng lên, mắt nhìn xuống Lưu Mẫn vẫn đang ngồi dưới đất. "Cứ làm theo cách tôi hướng dẫn, nó có thể sống cùng cậu tới đầu bạc răng long."
"Cám ơn, tạ ơn Sài tiền bối." Lưu Mẫn yên tâm, còn nghiêng mình kính cẩn chào Sài Trọng Sâm.
"Có chuyện muốn nhờ cậu đây." Sài Trọng Sâm vào nhà, mang bồn hoa thượng phẩm mà người trong giới mơ ước "Cơ nước quang" ra ngoài, giao cho Lưu Mẫn, còn đưa cho hắn một tờ giấy. "Đưa nó đến địa chỉ này giúp tôi."
"Tiết Tổ Dĩnh?" Lưu Mẫn nhìn tờ giấy. "Cô ấy cũng là một nghệ nhân trồng hoa sao?"
Sài Trọng Sâm trong mắt lóe nụ cười. "Không, cô ấy không biết gì về việc trồng hoa đâu, nhưng cô ấy rất thông minh, có lẽ sẽ sớm biết đây là loại hoa gì."
"Tiền bối, cô ấy không hiểu biết về nghệ thuật trồng hoa, cơ nước quang chăm sóc không đúng cách sẽ chết sớm." Lưu Mẫn không giải thích được.
"Dụng ý của tôi là muốn để cô ấy chăm sóc nó chết càng sớm càng tốt, đi nhanh đi." Trên môi Sài Trọng Sâm nở nụ cười cao thâm khó lường.
Các biên tập viên vây quanh chỗ ngồi của Tổ Dĩnh, nhìn chằm chằm vào chậu thực vật kỳ quái vừa mới được đưa tới.
"Đây là loại cây gì vậy?" Biên tập họ Trương thắc mắc.
"Tại sao cành thì nhỏ mà quả lại giống như quả táo nhỉ?" Vẻ mặt biên tập họ Lý đầy nghi ngờ.
"Kỳ lạ thật, chưa từng thấy chậu hoa cảnh nào như thế." Chủ bút cứ lẩm bẩm mãi.
"Lạ thật, đây rốt cuộc là gì? Tổ Dĩnh, cô biết không?" Tổng giám xoa xoa cằm hỏi Tổ Dĩnh.
Mọi người nhìn nhau, chẳng ai có chút biểu hiện tích cực nào cả.
Chủ bút lạnh lùng hỏi: "Cô đem nó đi, có chắc chắn sẽ biết được lai lịch thật của nó?"
Tổ Dĩnh gãi gãi đầu, rồi lại cười cười nói: "Chẳng lẽ lại đùa sao, tôi là ai cơ chứ, mấy vị cao nhân trồng hoa tôi cũng biết đó."
"Đúng, cô quen biết rộng." Tổng giám cười. "Đi đi đi đi." Dù sao Tổ Dĩnh làm việc kỹ lưỡng, thỉnh thoảng cho nghỉ ngơi chút cũng được, không cần so đo quá nhiều nữa.
Tổ Dĩnh tuân lệnh, lập tức chạy đi truy xét quái vật trong tay.
Ba tiếng sau, từ trong nhà người bạn chuyên chăm sóc cây cảnh đi ra, cô đã nhận được đáp án.
Đây là cơ nước quang, là loại chậu hoa quí hiếm trồng, đáng sợ nhất —— nó rất khó trồng. Không phải lúc nào người ta cũng có dịp nhìn thấy nó. Nếu không phải Tổ Dĩnh kiên trì, người bạn trồng hoa kia đã cố bắt cóc chậu hoa để giữ lại cho riêng mình. Tổ Dĩnh ngồi nghe gần ba tiếng, ca ngợi cái người đã nuôi sống cơ nước quang này quả là một vị thần, thật lợi hại, vân vân.
Tốt lắm, bây giờ cơ nước quang rơi vào tay cô rồi, cái chậu hoa ngu ngốc này đã ở trong tay cô ——
Chuẩn bị chết đi !
Tổ Dĩnh ôm cơ nước quang đi nhờ xe về nhà. Nhìn cơ nước quang, cô mỉm cười. Bất chợt lại cảm giác trong lòng có chút ảm đạm buồn bã. Quay đầu nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, cô trầm tư —— không có Sài Trọng Sâm chăm sóc, cơ nước quang có thể sống mấy ngày? Anh cố ý đưa đến loại thực vật yếu ớt như v