Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Theo Đuổi Em, Khổ Quá Cơ

Theo Đuổi Em, Khổ Quá Cơ

Tác giả: Đan Phi Tuyết

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341351

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1351 lượt.

trong tay, tất cả mọi chuyện buồn phiền như chưa từng tồn tại. Cô làm tổn thương anh, khiến anh có cảm giác thất bại, anh có cảm giác bất lực nhưng lúc này lại cảm giác thực sự rất vui vẻ?
Anh lại ấn môi mình vào môi cô một lần nữa, hôn đến mức cô thở không nổi, lúc này mới buông cô ra, thỏa mãn nhìn cô. Bởi vì bị hôn nhiều, ánh mắt của cô trong vắt trông thật cuốn hút, gương mặt đỏ ửng lên, cánh môi cũng bởi vì những nụ hôn mà căng mọng, lóe sáng bóng, vô cùng, vô cùng gợi cảm.
"Em, váng đầu..." Tổ Dĩnh thở hổn hển nói.
Đôi mắt đen của Sài Trọng Sâm trở nên sâu thẳm, anh tóm lấy cơ nước quang, một tay đặt chậu hoa ra chỗ khác, kéo tay phải của cô, đẩy cô tới trước cửa, tay trái giữ lấy cổ tay cô, ép chặt cô trên cánh cửa.
Tổ Dĩnh ngây ngốc ở trước cửa, tâm hoảng ý loạn, không biết phải làm sao. Vẻ mặt rất xa lạ, đôi tròng mắt đen ngó chừng anh. Ánh mắt chính là không lễ phép, mang hàm ý xâm phạm.
Anh ép thân tới, bầu không khí nóng bỏng vây lấy cô, khiến cô sợ hãi, cả người như mềm đi dựa vào cánh cửa, phòng thủ cuối cùng đã hạ xuống, cô như rơi vào vực sâu không đáy.
Anh áp sát hơn, làn môi nóng một lần nữa miết lên môi cô, mút nhẹ cánh môi hồng, cô nhắm mắt lại, thân thể run rẩy, những sợi lông tơ bị hưng phấn mà dựng đứng lên, cô cảm giác mình đang tan chảy, sự tan chảy ngọt ngào.
Anh lại hôn cô, thân thể cường tráng cứng như thép ấy chống đỡ cô, anh bắt đầu xâm chiếm miệng cô lần nữa.
Cô không phản kháng, cũng không còn ôm lấy anh, chẳng qua là ngây ngốc, e thẹn lẫn say mê, đắm mình trong những nụ hôn, cùng anh triền miên, hưởng ứng nụ hôn của anh.
Hành động to gan này, cũng chính là « cờ hàng » của cô với anh.
~oOo~
Cơ nước quang trở lại vị trí ban đầu của nó, trong phòng khách, bên cạnh bình pha trà đang phun hơi. Sài Trọng Sâm và Tổ Dĩnh ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn kiểu Nhật, lặng lẽ ngồi thưởng trà.
Cố ý quên đi những hành động lúc nãy, Tổ Dĩnh có chút ảo não, tâm loạn như ma, nhưng vẫn cố tự trấn tĩnh, cầm chén trà cùng anh nói chuyện phiếm.
"Trước kia nghĩ anh trồng hoa... mấy loại cây cảnh chẳng qua chỉ là hứng thú nhất thời, không nghĩ tới có thể nuôi ra cơ nước quang, thì ra còn rất chuyên nghiệp..."
"Anh làm bất cứ chuyện gì cũng rất chân thành, một khi đã hạ quyết tâm, sẽ không dễ dàng dao động." Anh cố ý nói với cô.
Cô không ngốc, nghe ra ý tại ngôn ngoại.
Bây giờ cô còn có thể mặt dày nói bọn họ chẳng qua chỉ là bạn bè hay sao? Lần trước uống rượu say mới phạm sai lầm, lần này là do đâu? Mới vừa rồi thậm chí cô còn hưởng ứng nụ hôn nóng bỏng của anh.
Mình sao vậy chứ? Tổ Dĩnh tránh tầm mắt anh, tâm thần không yên. "Thảo nào mỗi khi anh ra sách, lượng tiêu thụ cũng rất tốt." Rất xấu hổ, cô vội vàng tìm đề tài khác để nói.
"Anh đã mua tiểu thuyết của Khương Lục Tú, phải thừa nhận rằng cô ấy viết rất tốt, nhưng anh đánh giá cao năng lực biên tập của em hơn."
"Quyển sách này Khương tiểu thư đã dồn biết bao nhiêu tâm huyết, tất nhiên em cũng phải dồn hết sức để làm cho, uhm..." Hắng giọng, rất tốt, không có nói lúng túng. Đều là do… những nụ hôn chết tiệt vừa rồi, làm hại cô không được tự nhiên. Nhấp một ngụm trà, vội vàng túm lấy túi xách định cáo từ.
"Đã muộn, em..." Cô phát hiện một bên túi xách bị anh giữ lại.
"Ngồi chơi lúc nữa đi."
"Ừm..." Tổ Dĩnh ngồi xuống, nhưng lập tức hối hận, bởi vì Sài Trọng Sâm lại bắt đầu nói lung tung .
Hiển nhiên lần này anh đã quyết tâm, muốn đem vấn đề của bọn họ mở ra, nói thẳng câu chuyện còn dang dở, tiến thẳng đến vấn đề trọng yếu ——
"Lần trước em nói, cha em muốn gả em cho ai thì em sẽ lấy người đó..." Cho nên vấn đề chính là cha cô.
Tổ Dĩnh mặt trầm xuống, cắt đứt lời của anh: "Chúng ta lại muốn cãi nhau sao?" Bíp bíp bíp bíp bíp bíp bíp bíp, trong lòng giống như vang lên một hồi chuông cảnh báo.
"Lần này anh sẽ không nổi giận nữa, anh chỉ muốn làm rõ tất cả mọi lý do mà thôi." Anh lười biếng nói.
"Nếu đã xong rồi sao còn bàn đến chuyện hôn nhân đại sự của em làm gì nữa?" Bíp bíp bíp bíp bíp bíp bíp bíp ~~ Tổ Dĩnh bắt đầu phòng ngự. Cho rằng hôn cô đến mức khiến cô choáng váng đầu óc, thì mọi chuyện sẽ thay đổi sao ? Cô cảnh giới, bắt đầu võ trang.
Sài Trọng Sâm chú ý ngay điều đó, cô lại bắt đầu cái thái độ phòng thủ quá độ. Haiz, khổ ghê, yêu đúng cái cô nàng hơi chút là nhe nanh trợn mắt. Anh rất thông minh, không thể chọc giận cô, anh sẽ cố gắng thật ngoan. Vừa mới ăn đủ đau khổ, chắc chắn anh không ngốc đến mức giẫm lên vết xe đổ.
Anh cố ý ra vẻ bất cần nói: "Bởi vì em nói anh là người bạn tốt nhất của em, tất nhiên anh nên quan tâm đến hôn nhân đại sự của em rồi, điều này không hợp lý hay sao?"
"Có sao? Em nói lúc nào nhỉ?" Có vẻ mơ hồ quá!
"Chờ anh chút." Sài Trọng Sâm trở về phòng, đem nhật ký mang tới, mở ra ngày nào đó đêm nào, chỉ vào một đoạn, đọc lớn ——
"Anh đã nói với em rằng nếu như chỉ có thể làm bạn thì anh muốn là người bạn đặc biệt nhất. Em đã nói, anh đã là người như vậy rồi.." Sài Trọng Sâm để xuống nhật ký, dò xét Tổ Dĩnh. "Chính em