Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 134840
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/840 lượt.
? Bọn họ là diễn vợ chồng vẫn là mẹ con?
Quả nhiên, hắn đương nhiên gật nhẹ cái đầu “ Không cần quá nóng, nước ấm là tốt rồi.”
“Ác!” nàng xoay người hướng đi về phòng tắm, lúc này hắn lại giữ chặt bả vai của nàng, nhăn lại mi, chỉ đạo nàng nên có quy củ.” Trước hết, ngươi phải giúp ta cởi áo khoác, cầm treo lên.”
“ a?” nàng nghĩ đến chính mình đang nghe lầm, trận này diễn có thể hay không diễn rất hoàn toàn thực?
“Bà ngoại ta đều là như vậy, còn có, trước cho ta một ly trà.” hắn không phát hiện chính mình đã coi nàng trở thành bà ngoại, đó là loại thói quen cũng là loại ỷ lại, nàng thế nhưng mới có ở hai ngày sẽ làm đến chuyện, làm cho hắn tự nhiên mà vậy thích ứng.
“ Được” nên làm việc cũng thật nhiều, nàng tính được mở mang đầu óc, nam nhân này hoàn toàn biến nàng thành nha đầu.
Nàng thay hắn mang đi áo khoác, pha chén trà xanh, mang đến trên bàn, lại đi chuẩn bị nước tắm, rồi mới bắt đầu nấu cơm, còn muốn suy tư là hắn thích ăn cái gì, không thích ăn cái gì, phối hợp lại cho hắn khẩu vị rau xanh.
Như vậy, cuộc sống của nàng sẽ lấy hắn làm trung tâm, không ngừng nhiễu nha nhiễu, chuyển nha chuyển, như thế nào có thể thoát ly lực ảnh hưởng hắn đây?
“ Hạ tiến sĩ, cơm chiều đã xong”
Sau khi tắm rửa xong, hắn mặc một bộ áo tắm màu đen, cả người nằm ở ghế gỗ ngoài hành lang dài, một bên là sân, một bên là phòng khách, gió đêm mang đến hơi thở trong núi, hắn hít thở thật sâu, đầy thanh tĩnh trong lòng, lại tưa hồ có cái gì thiếu thiếu? Rốt cục đã trở lại nhà cũ, hắn đã có chút mờ mịt tự nhiên.
Lắc lắc đầu, hắn đứng lên đi hướng bàn ăn, khẩu vị thức ăn quen thuộc, khi thì hòa tan khi thì làm cho hắn sâu sắc nỗi nhớ quê nhà.
Lúc Hạ Vũ Tuyên ăn cơm tối, La Phù trước hết thay hắn đi trải giường chiếu, giặt quần áo, quét dọn, quả nhiên giống bà mẹ, nàng nói bản thân mình chuyên tâm làm việc đi, không nên cứ nghĩ đông rồi nghĩ tây, đó là chuyện không hề có ý nghĩa.
“nếu không có việc khác, tôi đi về trước”
Ngồi ở bên cạnh bàn hắn không hé răng, nàng nghĩ là hắn ngầm đồng ý, liền lấy giỏ xách phải rời khỏi.
Chờ nàng xoay người, hắn mới mở miệng “ Ngày mai, mua mấy bồn hoa lài đến đây, để ở ngoài hành lang “
“ Gì? “ nàng lại sửng sốt sau đó tiện đà gật đầu “ Được”
“ Còn có, lúc đến gọi ta dậy, không được vào phòng”
“ Được”
Cho dù nàng đầu óc có vấn đề, cũng không dám đề suất, ở hắn có ánh mắt mãnh liệt, bất luận kẻ nào đều có thể biết, ít nhất làm sai, đều là sự trừng phạt thích đáng.
Sau đó, chiếc xe nhỏ chuyển động, La Phù lái đi, mà Hạ Vũ Tuyên nằm ở hành lang dài, yên lặng nghe thanh âm xe đi xa, Hắn tưởng, hắn biết thiếu thốn cái gì, hắn cần mấy bồn hoa lài nhất định chỉ là chuyện đơn giản như vậy, không có gì khác.
Bình an vô sự qua hai ngày, La Phù cuối cùng có điểm nở mặt mày, lập tức hướng Hạ Vũ Tuyên báo cáo.” Hạ tiến sĩ, tôi đã tìm được mộ phần của bà ngoại và ông ngoại của ngài rồi.”
Trong phòng nghiên cứu, đôi mắt đang nhìn văn kiện cùng dụng cụ, Hạ Vũ Tuyên vùi đầu trong đó, căn bản không phát hiện La Phù đi vào, thẳng đến thanh âm của nàng đã cắt đi trầm tĩnh.
Tin tức này hẳn là làm cho hắn lại vẫn như cũ, tâm hồn của hắn như đang nhấc lên những ngọn song, một vòng một vòng, vô hạn mở rộng.
Sau sự im lặng, hắn mới đứng lên, cúi đầu mở miệng:” ở đâu ?”
Nghe thanh âm hắn kìm nén, nhìn ánh mắt hắn cô đơn, nàng bỗng nhiên cũng cảm thấy ở ngực một đau, giống nhau có người làm nàng đau lòng, làm sao bây giờ có chút gì đó nên thu hồi nhưng tựa hồ còn thu mà không có trở về.
Từ nhỏ hắn bị cha mẹ vứt bỏ như loại kém phẩm, bởi vì hắn từ nhỏ là đứa trẻ ngốc, không bằng bọn họ mong muốn như vậy một anh tài cao ngút, khoa học gia không thể dễ dàng tha thứ cho thử nghiệm của mình bị thất bại, cho dù đó là con của mình.
Bọn họ không nghĩ sẽ nhìn nhận hắn, lúc nào cũng nhắc nhở bọn họ sinh ra một đứa vô dụng, phế vật. Cho nên đưa hắn lưu đày đến lão gia ở Hoa Liên.
May mắn là, ông ngoại và bà ngoại, không những giữ mà còn tiếp nhận hắn, không miễn cưỡng hắn học bài, không buộc hắn cùng đứa trẻ khác chơi cùng, cho hắn ở trời đất này không gian tự nhiên tìm được sự yên tĩnh, có lẽ bởi vậy mà trí tuệ hắn càng ngày càng phát triển, ngày xuất ngoại đột nhiên lại tăng mạnh, trở thành thiên tài mọi người hâm mộ.
Năm đó, vụ tai nạn xe tới rất đột ngột, hắn còn không biết cái gì gọi là chết. thật chí còn không kịp chảy nước mắt, ngay ngày hôm sau, hắn đã bị cha mẹ mang đi rời bỏ nơi này, không thể tham dự tang lễ ông ngoại và bà ngoại, càng không thể dâng hương, tặng hoa cho họ.
Thời gian mười bốn năm giống như chưa từng có, hắn lại biến thành đứa trẻ con, tình cảm nuôi dưỡng kia bị cắt đứt, không thể biểu đạt được tang thương đau lòng, nhưng giờ phút này hoàn toàn hướng vào người hắn, bi thương song triều rất mãnh liệt, nháy mắt hắn đã bị nhấn chìm, không biết đang ở nơi nào.
La Phù nghĩ rằng chính mình hẳn là nên tránh ra, đây là thời khắc riêng tư, hắn cũng đang dùng tr