Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thí Nghiệm Tình Yêu

Thí Nghiệm Tình Yêu

Tác giả: Khải Ly

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 134844

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/844 lượt.

ng không thể học cao, ba mẹ ta đều là kiệt xuất trong khoa học, bọn họ không thể tin ta như vậy phát triển……”
“ Phát triển?” nàng nan giải hình dung từ này để nói về hắn, càng kinh ngạc hắn từng là đứa trẻ tự kỷ, nhưng hắn cuối cùng mở miệng, này không khác là một bước đột phá lớn!
Nàng xoay người ngồi vào phía trước, chờ mong nghe hắn nói càng nhiều lời nói, nếu cửa sổ tòa thành mở ra, nàng có thể nghe được bên trong bao nhiêu thanh âm ?
Hắn giống đứa trẻ vừa học được phát âm, chậm quá còn nói:”Ta cùng ông bà ngoại cùng nhau sống ở tại này…… Không ai xem thường ta, hoặc ra lệnh cho ta học bài, cho nên ta rất vui sướng……”
Nàng không khỏi tưởng tượng, khi còn bé hắn trở nên cái đứa trẻ ít nói cỡ nào, mà tại đây núi non xinh đẹp, hắn vượt qua như thế nào khó có thể quên thơ ấu?
“ Sau đó thì sao?” nàng nghe được hắn cùng ông bà ngoại cảm tình rất sâu, mới có thể dùng ngữ điệu hoài niệm này nói chuyện.
“ Năm mười hai tuổi ấy, một tai nạn xe cộ mang đi bọn họ, khi đó ta mới lần đầu tiên đã mở miệng, ta kêu là ông ngoại, bà ngoại….”
Hắn nói đơn giản bình tĩnh, nước mắt của nàng lại cơ hồ đã tràn mi, nếu hắn chưa bao giờ từng có được tình thân, có lẽ còn không có đau như vậy, như vậy khổ, nhưng người này từng có được tình cảm rồi sau đó bị cướp đoạt, không chỉ dập nát một tâm hồn con người, thậm chí làm cho hắn ngay cả cảm giác cảm thục cũng đều mất đi.
“ Rồi ta đã bị ba mẹ tống xuất ra nước ngoài du học, ta đi qua rất nhiều quốc gia, học rất nhiều ngôn ngữ, được rất nhiều bằng tiến sĩ…… ở nước ngoài cuộc sống giống nhau ầm ỹ, có rất nhiều người, rất nhiều chuyện, rất nhiều thanh âm, hắn rõ ràng trong đầu chỉ có sách vở, nơi đó mới là nơi rất yên tĩnh.
Đến nỗi ở trong giấc mơ, liên tục xuất hiện cảnh tương, hắn không có cách nào giải thích với nàng, đó là cảnh sách Hoa Liên, dãy núi Hoa Liên kêu gọi hắn, một tiếng một tiếng, chưa bao giờ gián đoạn
“ Vì sao quay lại Đài Loan? Quay lại Hoa Liên?” vấn đề này nàng đã có đáp án, chính là nàng muốn nghe hắn nói.
Hắn ngồi dậy, nhìn phía cửa giấy ngoài hành lang dài, vô tình trả lời vấn đề của nàng, trên trời là như vậy xanh thẳm vô ngần, hắn đau thương hẳn là có thể gửi cho mây trắng, làm cho chúng nó đưa về nơi xa xôi nào đi thôi!
“ Tôi biết, bởi vì người đã nhớ ông bà ngoại, mới có thể yêu cầu tìm phòng ở này, mới có thể nghĩ đến bọn họ muốn nhớ lại, kỳ thật…… lúc đó ông vẫn là đứa trẻ mười hai tuổi, trước mất đi người thương yêu nhất làm bản thân quá đau thương ……
Nàng thanh ấm rầu rĩ , hấp dẫn hắn chú ý.” ngươi đang khóc?”
“ Không có.” nàng ngưng lại nghẹn ngào, cố gắng hô hấp.
“ Có cái gì phải khóc?” hai giọt nước mắt vừa rơi tại trên mặt hắn, theo cặp mắt to sương mù không ngừng chảy ra, còn dám nói không có? Người là động vật kỳ quái, hắn không chỉ một lần cho rằng như vậy, trước mắt nữ nhân này hiển nhiên là rất quái lạ.
Nước mắt của nàng càng lau càng rơi, nhịn không được nghẹn ngào nói:” Ta cảm thấy thật đáng thương……”
Hắn từ nhỏ như vậy liền bị áp lực từ cha mẹ xem nhẹ, mất đi người yêu thương hắn ông bà ngoại, sau khi một mình ở nước ngoài học ở trường, tuy rằng thành tựu phi phàm, mọi người ủng hộ, nhưng hắn khi còn sống có từng cười vui qua? Nghĩ đến hắn khả năng chưa bao giờ thể nghiệm cảm giác hạnh phúc, giống nhau có người làm đau lòng nàng, đau đến thật là khó chịu.
“Ngươi đang thương hại ta?” hắn chưa bao giờ thể biết qua cảm giác này, thế nhưng có người đang thương cảm hắn? Bởi vì hắn là người kiệt xuất học thuật thành tựu, cơ hồ mỗi người đều sùng kính hắn, bội phục hắn, như thế nào sẽ có người thương hại hắn?
Nước mắt của nàng càng lúc không kìm được, khăn giấy ở bên rất công dụng, nháy mắt đã ướt đầy nước mắt, mà hắn chỉ có thể bất khả tư nghị nhìn nàng, nữ nhân này đang thương hại hắn, tự nhiên có thể khóc như vậy?
Vốn hẳn là tình huống phiền toái, hắn cũng không cảm thấy chán ghét, ngược lại tò mò quan sát nàng, trước đây hắn không nhìn kỹ, thực ra nàng có gương mặt trắng nõn, có có hai má hồng hồng, ánh mắt bây giờ lung linh sắc nước, nhìn giống như con thỏ nhỏ.
Hắn chưa bao thực sự nhìn qua một người, nhất là nữ, hắn nghĩ không muốn dính vào sinh vật nào, nhưng mà nữ nhân này không có giống các cô gái kia, nàng bình thường ít nói hôm nay lại nói nhiều, một chấn rung động, hấp dẫn hắn, nhưng tràn ngập mâu thuẩn.
Buông khăn mặt, nàng hỏi một câu không đầu không đuôi "Ngươi sống rất vui vẻ sao?"
"Không sao cả" Hắn không nghĩ đến vấn đề này, vui vẻ không thể đo lường, không thể kiểm chứng, hắn không nghiên cứu vấn đề trừu tượng này. "Ông thực yêu ông bà ngoại không phải sao?"
"Không quan trọng, mọi người đã chết, còn nói cái gì yêu không thương?, sp bới vui vẻ càng trừu tượng, hắn không hứng thú.
"Ông không yêu người nào sao?" Nàng bỗng nhiên cảnh giác, nàng tiêu rồi, nàng như thế nào để ý hắn không yêu thương người khác.
"Ngươi hỏi nhiều quá" Hắn lạnh lùng lướt nhìn nàng một cái ám chỉ nàng đã đến giới hạn chịu đựng của hắn, kế tiếp chỉ là nơi riêng hắn mà hắn chưa cấp c