Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342081
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2081 lượt.
n, mới thoáng yên tâm.
Mạc Hi nói: "Việc này nói đến rất dài."
Mộc Phong Đình bỗng nhiên chen vào nói: "Không biết vị này là..."
Đường Hoan nhìn thấy Mạc Hi, trong mắt liền chỉ có một mình nàng, lúc này mới chú ý tới Mộc Phong Đình bên cạnh, nụ cười không thay đổi nói: "Tại hạ Đường Hoan, không biết các hạ tôn tính đại danh?" Nhưng trong lòng cũng chấn động, thầm nghĩ: người này khí độ bất phàm, dung mạo thật tuấn.
Mộc Phong Đình nói: "Các hạ chẳng lẽ chính là tân nhiệm chưởng môn của Đường Môn? Tại hạ Mộc Phong Đình, là người viết bản thảo của Mộ Yến Trai." Chuyện Đường Hoan kế nhiệm chưởng môn Đường Môn, trong chốn võ lâm đã bàn tán say sưa một phen, với nghề nghiệp mẫn cảm của Mộc Phong Đình, sao lại không nghe thấy.
Tay tiên ông châm trà hơi chậm lại, lát sau mới cười nói: "Thì ra cô nương chính là người Đường công tử muốn tìm à. Lão phu lúc trước ở trong núi ngẫu ngộ Đường công tử, hắn không để ý trời tối khó đi cố ý suốt đêm lên núi. Lão phu hết sức khuyên bảo, mới chịu ở lại. Như thế rất tốt, các vị từ từ trò chuyện. Cứ tùy ý dùng chút nước trà, thịt thỏ. Lão hán không quấy rầy." Nói xong tự ý bỏ đi, lại quay đầu nhìn Đường Hoan hai lần, mới đi sâu vào trong động.
Tình cảnh kế tiếp lại làm cho người ta không biết nên khóc hay cười, cũng không biết Mộc Phong Đình là cố ý hay như thế nào, đam mê phỏng vấn đột nhiên phát tác, liên tục nói chuyện với Đường Hoan, hỏi hắn còn trẻ như thế liền tiếp nhận chức vụ Đường Môn có cảm tưởng gì.
Mạc Hi thầm nghĩ: người này chắc sẽ không nghĩ đến định viết những thứ như
Mộc Phong Đình nói hăng say, liên tiếp đặt ra câu hỏi, vừa dùng đoản kiếm nướng trên bếp pha trà, đi cắt thịt thỏ. Ước chừng cắt một mâm mới giao cho Mạc Hi, miệng rốt cục nghỉ ngơi một chút, quay đầu nói với Mạc Hi: "Cắt vừa phải không lớn không nhỏ, cô dùng tay trái lấy đũa đâm ăn đi." Nói xong còn nhét chiếc đũa vào tay nàng, giống như tay trái của nàng cũng tàn phế vậy.
Mộc Phong Đình quay đầu lại hỏi Đường Hoan: "Không biết Đường chưởng môn có hôn phối, hay có ý trung nhân không?"
Đường Hoan lại thay đổi tác phong hỏi gì trả lời nấy, chỉ nhìn chằm chằm Mạc Hi, cuối cùng gấp gáp bắt lấy tay phải của nàng, nhẹ giọng nói: "Đây là thế nào, bị thương sao?" Cảm thấy tay nàng lạnh như thế, liền theo bản năng dùng tay mình làm ấm. Đợi hắn ý thức được mình trong lúc vội vàng đã làm gì, ánh mắt vốn nhìn chằm chằm tay nàng, lập tức dời lên mặt nàng, thấy nàng cũng không có vẻ không vui, mới thở dài nhẹ nhõm một hơi. Chỉ trong chốc lát lại lo được lo mất, thầm nghĩ: cô nương tầm thường bị người kéo tay không phải mắng chửi người là đăng đồ tử thì là thẹn thùng, nàng lại vẻ mặt thản nhiên, không nhìn ra chút manh mối.
Đường Hoan mặc dù chưa bao giờ nắm qua tay nữ hài tử khác, nhưng cũng biết phần lớn tay con gái tuyệt không thô ráp như nàng vậy. Đây là đôi tay cầm kiếm lâu ngày, khô ráo ổn định, lòng bàn tay đầy vết chai, ngón tay gầy yếu dài nhỏ, khớp xương rõ ràng, lại ước chừng so với hắn nhỏ hơn một vòng. Trong lúc nhất thời trong lòng hắn dâng lên vô hạn thương tiếc, vô luận như thế nào cũng luyến tiếc buông, liền dời mắt không dám nhìn thẳng nàng, vẫn nắm như vậy.
Mạc Hi nói: "Huynh thay ta xem cổ tay đi."
Đường Hoan thật cẩn thận dùng ngón tay tinh tế bắt mạch, cau mày, lát sau mới chậm rãi buông ra, dịu dàng nói: "Đau không? May mắn không gãy xương, chỉ là bị thương gân mạch." Ngừng một chút, hắn lại nhìn Mạc Hi, nhẹ giọng khẩn cầu nói: "Theo ta đi Đường Môn được không? Ở đó có thuốc. Sẽ chữa lành cho cô." Sợ Mạc Hi cự tuyệt, hắn lại bổ sung nói: "Cho dù đại phu bên ngoài có thể trị, một mình cô, tay bị thương, ăn uống sinh hoạt ngày thường rất bất tiện. Hai tháng này phải dưỡng tốt, cánh tay này không thể động đậy."
Mạc Hi cũng biết thương cân động cốt một trăm ngày, đau lợi hại như vậy, vết thương này sớm trị sớm an tâm, không thể kéo dài, liền gật đầu đáp ứng nói: "Được."
Đường Hoan thấy nàng đáp ứng sảng khoái như vậy, trong lòng cao hứng phi thường. Đang định nói gì, lại nghe Mộc Phong Đình nói: "Tay Mộc cô nương là vì tại hạ mà bị thương, không chính mắt thấy cô ấy được chữa khỏi, tại hạ thật khó an tâm. Chẳng biết có thể cùng đi không?"
Đường Hoan hơi kinh ngạc, trên mặt cũng không lộ mảy may, nói: "Đường Môn đương nhiên hoan nghênh, vô cùng vinh hạnh."
Chủ cùng khách đều đồng ý, Mạc Hi tất nhiên không thể phản đối.
Mộc Phong Đình lại nói: "Phái Thục Sơn cùng Đường Môn thù cũ sâu đậm, Đường chưởng môn dám một mình xông lên Thục Sơn, thật sự là rất can đảm."
Đường Hoan không đáp, vẻ mặt nhu hòa nhìn Mạc Hi.
Có lẽ là do vết thương ở tay ít ngày nữa liền có thể chữa khỏi, nên đêm nay Mạc Hi ngủ rất an tâm.
Đường Hoan ngủ trên võng bên cạnh, chỉ cảm thấy người ngày đêm mong nhớ ở ngay trong tầm tay, nóng lòng hoảng loạn mấy ngày nay tất cả đều bình phục. Tư vị đó, tựa như Lê Hoa Cao lúc nhỏ cha mẹ t