Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342084

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2084 lượt.

ù, bổ sung thể lực xói mòn mấy ngày nay. Đợi ngủ thẳng đến giờ dưới lầu bắt đầu thết đãi điểm tâm mới đi xuống.
Mộc Phong Đình ba người đã chờ ở sảnh lớn.
Đường Hoan thấy nàng, đứng dậy, nói: "Đói bụng chứ. Muốn ăn gì?"
Mộc Phong Đình không đợi Mạc Hi trả lời, liền trực tiếp gọi tiểu nhị tới, nói: "Mang lên sáu phần những món điểm tâm đặc sắc của quán các người, lại thêm hai phần gân bò ướp tương."
Tiểu nhị nói một tiếng được, vung khăn trắng nhanh như chớp đến phòng bếp lấy thức ăn.
Mộc Phong Đình nói với Mạc Hi: "Trên núi kia chim không đẻ trứng, ngoại trừ thỏ vẫn là thỏ, ăn đến tai sắp dài ra rồi. Chúng ta cũng nên ăn tốt hơn, bồi bổ trở lại."
Mạc Hi gật đầu cười nói: "Đúng vậy, hơn nữa huynh còn đánh mất bình gia vị." Thầm nghĩ: ngươi không phải là người săn tin lỗ tai dài sao, thì ra từ nhỏ đến lớn ăn không ít thỏ...
Mộc Phong Đình cũng cười nói: "Không mất mạng là được."
Mạc Hi thật sâu đồng ý.
Đem lên đầu tiên là bánh bao thịt bò nấm hương nóng hôi hổi.
Đường Hoan luôn thủ lễ, đợi người khác động đũa hắn mới có thể động. Mộc Phong Đình cũng không để ý việc này, gắp một cái bánh bao, để vào bát Mạc Hi, nói: "Cẩn thận nóng. Chờ nguội một chút, cô lại dùng tay trái cầm ăn. Gân bò ướp tương là gọi cho cô, lát nữa ăn nhiều chút, vết thương mới mau khỏi."
Mạc Hi bất đắc dĩ nói: "Cũng không phải khỉ, thứ gì cũng có thể cầm bằng tay. Vẫn là luyện đũa tay trái đi. Ta tự mình gắp."
Điểm tâm lục tục đi lên. Mộc Phong Đình quả nhiên không gắp thay Mạc Hi. Mạc Hi tay trái không linh hoạt, có khi khó tránh khỏi sơ sẩy, Đường Hoan vài lần muốn giúp nàng, đều âm thầm mạnh mẽ nhịn xuống.
Cũng không biết là trùng hợp hay là thế nào, mỗi món ăn đi lên đều đặt trước mặt Mộc Phong Đình. Đợi gân bò ướp tương mang lên, hắn dứt khoát đưa cả mâm đến trước mặt Mạc Hi.
Mạc Hi yên lặng ăn cơm, thấy Đường Hoan luôn nhìn chằm chằm nàng, bản thân ăn cũng không yên lòng, trong lòng thầm than một tiếng: thôi. Cố ý cười hì hì nói với hắn: "Huynh nhìn chằm chằm như vậy, có phải hay không cũng muốn ăn cái này." Vừa dùng tay trái gắp miếng gân bò cho hắn, nhẹ giọng nói: "Cám ơn huynh đi tìm ta." Nàng không phải người không biết tốt xấu, Đường Hoan dọc đường đi tất nhiên cũng màn trời chiếu đất, một thân mệt mỏi. Biết Đường Hoan da mặt mỏng, vừa rồi nói như vậy, hẳn là sẽ cố gắng ăn cơm.
Đường Hoan nhẹ giọng đáp: "Cô không có việc gì là tốt rồi." Ngoan ngoãn ăn gân bò, kế tiếp quả nhiên không hề nhìn nàng, chỉ cúi đầu ăn cơm.
Tiên ông là người từng trải, trên đường nhìn thần thái ba người, nào có không rõ. Không kiềm được xúc động trong lòng, không khỏi có chút ăn chẳng biết ngon.
Đoàn người ăn xong điểm tâm, liền xuất phát đi về Đường Môn.
Đợi mấy người tiến vào ngoại thành Đường Môn, đã là năm ngày sau.
Ngắn ngủi mấy tháng, ngoại thành đã trở nên phồn thịnh, gọn gàng ngăn nắp. Toàn bộ nội thành đều đang trong công việc trùng kiến khí thế ngất trời, thay đổi hẳn vẻ tiêu điều suy sụp mà lần trước tới đây Mạc Hi nhìn thấy.
Nàng nhất thời đặt chuyện nói đến nhà thuỷ tạ trên đài cao không ngờ thật sự đang xây dựng, một nền đá thật lớn hình cầu thang từ mặt đất mọc lên. Đường Hoan theo ánh mắt nàng nhìn thấy, nhẹ giọng nói: "Chờ \'Mộ Khê đài\' xây xong, có thể lại mời cô đến chứ."
Mạc Hi nghe hai chữ "Mộc Khê", thầm nghĩ: xong rồi, đây là muốn làm lớn mà. Trước cửa Đường Môn tiếng tăm lừng lẫy, không ngờ lại lấy nghệ danh của một sát thủ đi lại trên giang hồ như nàng đến đặt tên. Tuy rằng đời trước nàng cũng rất muốn lấy tên mình đặt cho một vệ tinh hoặc một tòa nhà, một du thuyền xa hoa vân vân, nhưng tiếc rằng không có thực lực này. Đời này mắt thấy có cơ hội thực hiện, nhưng nghề của mình lại không thể gặp người... Đang định cùng Đường Hoan giải thích tính chất công việc của nàng cần bảo trì khiêm tốn, để tránh đứa nhỏ này nhất thời luẩn quẩn trong lòng, lấy tên nàng đặt cho tường thành.
Đường Hoan thấy Mạc Hi không đáp, lại nói: "Lần này chỉ mời một mình cô." Trong lòng mặc niệm: nhân gian ồn ào náo động, ta chỉ cầu nàng có thể ở nơi ta nhìn thấy, một góc yên tĩnh.
Mạc Hi biết hắn là chỉ lần trước đại điển chưởng môn, nàng không từ mà biệt, nói nhỏ: "Chỉ cần huynh sửa tên đài cao, ta liền đúng hẹn." Trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, đơn đao đi gặp tổng so với cái gì khách quý đặc biệt trong nghi thức cắt băng khánh thành vẫn tốt hơn nhiều, quang minh chính đại hiện thân quá nhiều lần đối với nghề nghiệp của nàng mà nói sẽ rất nguy hiểm.
Đường Hoan ánh mắt như nước lướt qua dung mạo bình thường của nàng, mềm nhẹ nói: "Không phải tên cô." Ngừng một chút, mới cúi đầu nói: "Là mộ trong tư mộ (tưởng nhớ). Yên tâm đi."
Mạc Hi: "..." Trong lòng thầm than: đứa nhỏ này so với ta nghĩ còn luẩn quẩn hơn.
Đoàn người đến sông đào.
Mạc Hi vốn định, nếu có cơ hội gặp lại Hà Quần Thanh, tốt xấu gì cũng phải hỏi rõ ông ta tặng kiếm có ý đồ gì, nếu ông ta chính miệng thừa nhận lợi dụng mình rắp tâm bất lương, thừa dịp ông ta lương tâm chưa mất vẫn còn chút áy náy, cũng thu