Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu
Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342080
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2080 lượt.
hu hoạch, điều tôi muốn nói chính là cảm ơn tất cả mọi người đã ở lại với tôi, chân thành cảm tạ mọi người duy trì! Đây này là truyện đầu tay của tôi, là tâm huyết của tôi. Tin tưởng phần lớn các bạn đều muốn đọc được tinh phẩm, mà không phải thuỷ văn vì đuổi theo tiến độ viết ra. Huống hồ mọi người đều biết, văn này quan trọng nhất là kết cấu, mỗi lần tôi viết đều cố gắng có sáng tạo đột phá. Loại thủ pháp tầng tầng triển khai này, những chi tiết ở phần trước cần lặp lại một cách logic, nếu không viết đến phần sau sẽ sụp đổ. Cho nên mỗi lần viết chương mới, Tóc Miêu Miêu đều rụng nhiều... Các bạn nguyện ý chờ tôi, tôi nhất định tiếp tục hồi báo các bạn bằng những chương phấn khích tiếp theo, từng chương từng chương, thẳng đến khi tác phẩm đầu tiên của tôi hoàn thành.
Báo trước chương sau: Đường Đường rời núi. Chuẩn bị ngược. Trình độ chưa định. Để xem cảm giác viết ra thế nào đã. Hì hì.
Mọi người đều thấy được đây là một lãnh văn, tôi vẫn không rõ vì sao lạnh như thế. Tuy rằng tâm tính đã hoàn toàn điều chỉnh tốt, chỉ cần truyện này còn một độc giả tôi đều nghiêm túc viết xong. Nhưng có đôi khi nhìn đến tỉ suất xem vẫn không khỏi thất vọng. Sign...
"Thiên chi đạo, lợi mà không hại; nhân chi đạo, làm mà không tranh." (chương sáu mươi tám <Đạo Đức Kinh> của Lão Tử) "Nhân chi đạo" ở đây, tức là các quy tắc hoặc chuẩn mực của cuộc sống. Đạo trời nuôi dưỡng vạn vật mà không có tâm gia hại. Đạo làm người không tranh quyền thế mà biết dùng phương pháp để thực hiện.
Gặp lại
Bầu trời không trăng không sao, Mộc Phong Đình cùng Mạc Hi hai người chạy nhanh trong đêm tối.
Đi tới một cánh rừng, chạc cây bụi gai khắp nơi, trong bóng đêm dần có cảm giác nửa bước khó đi.
Mạc Hi nói: "Không bằng cắm trại trước đi. Ngày mai lại đi tiếp."
Mộc Phong Đình nói: "Cũng tốt, nơi này địa hình hay thay đổi, miễn cưỡng đi không an toàn."
Hai người đánh giá xung quanh. Tuy là huyệt động, nhưng bố trí rất thú vị, võng, ghế treo bằng mây tre, bàn đá, ghế đá mài vô cùng nhẵn bóng. Tập trung lắng nghe, có tiếng nước róc rách từ sâu trong huyệt động truyền đến.
Tiên ông nói: "Nhị vị xin tự tiện, lão phu đi pha trà cho hai vị." Vừa dứt lời, bước vài cái liền không thấy bóng dáng.
Mạc Hi cùng Mộc Phong Đình đều ngồi xuống bên bàn đá có ngọn nến. Lát sau, tiên ông một tay cầm bếp nhỏ để pha trà, một tay bưng mâm thịt thỏ tỏa mùi thơm từ trong đi ra, phía sau lại có thêm một người.
Tiên ông giới thiệu nói: "Vị công tử trẻ tuổi này cũng được lão phu mời đến nơi đây qua đêm. Các vị đều là người trẻ tuổi, không ngại ngồi chung."
Người trẻ tuổi mặc áo lông màu xanh ngọc, ngọc quan thúc phát, dung mạo như trích tiên, chỉ là sắc mặt hơi trắng, hiện rõ tiều tụy. Hắn vừa thấy Mạc Hi, đầu tiên là cả người cứng đờ, không thể tin từ trên xuống dưới đánh giá nàng vài lần, sau đó bên môi mới từ từ cong lên một nụ cười, trong nháy mắt, mặt mày hân hoan như nước hồ gợn sóng, hai mắt như có hàng vạn ánh sao rơi xuống, rực rỡ vô cùng.
Mạc Hi trong lòng thầm mắng một tiếng yêu nghiệt.
Người này không phải Đường Hoan thì còn ai.
Có lẽ là quá bất ngờ, Đường Hoan đột nhiên thấy Mạc Hi, trong lòng kích động, nhất thời yên lặng không nói gì. Thân thể cũng giống như bị điểm huyệt, không chút động đậy, ngay cả bước đến gần cũng không thể.
Mạc Hi còn nhớ rõ đã thu thẻ VIP của người ta nha, ông chủ lớn đến, dù sao cũng phải biểu hiện chút thành ý, mỉm cười, nói nhỏ: "Sao huynh lại ở đây, ngồi đi."
Mộc Phong Đình ở bên cạnh im lặng đánh giá Đường Hoan. Đường Hoan lại hồn nhiên không thấy, chỉ bình tĩnh nhìn lúm đồng tiền nông nông trên má Mạc Hi, cầm lòng không được lại cười một tiếng. Cuối cùng cũng chuyển bước đến gần nàng ngồi xuống, nhẹ giọng nói: "Ta là tới tìm cô."
Mạc Hi tâm tư vừa chuyển liền hiểu rõ, nhịn xuống xúc động muốn trợn trắng, bất đắc dĩ thở dài: "Nhất định là con chim ngốc kia bán đứng ta."
Đường Hoan thấy nàng hơi phồng má, toát ra dáng vẻ trẻ con rất ít gặp, trong lòng yêu cực, ánh mắt mềm mại như có thể vắt ra nước, cười nói: "Cô đừng trách nó, bạch vĩ hải điêu cả đời chỉ nhận một chủ nhân. Đương nhiên muốn một tấc cũng không rời cô." Nói những lời này, hắn lại bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, cảm thấy bên tai nóng lên.
Mạc Hi hồ nghi nói: "Nó theo ta đến Thục Sơn, rồi quay về mật báo?" Thầm nghĩ: ta tính cái gì chủ nhân của nó a, lại dám thông đồng với địch phản quốc. Hừ hừ, cũng không biết thịt ưng ăn có ngon hay không...
Đường Hoan nói: "Nó từ khi đi theo cô, liền không có trở về đất Thục. Không nghĩ tới mấy ngày trước lại tới tìm ta, bộ dáng hoảng loạn, lông trên đầu có chút trụi, còn có vết máu. Làm ta giật mình. Đưa thịt nó cũng không ăn, nước cũng không uống, chỉ bay vòng quanh trên trời không đi, ta theo vài bước, mới hiểu được nó là muốn ta đi cùng nó. Có phải cô từng gặp nguy hiểm hay không?" Nói xong lại cẩn thận đánh giá Mạc Hi, thấy nàng chỉ là quần áo có chút bẩn loạn, ngoài ra không thấy có gì không ổ