Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2011 lượt.
ch này mới có hiệu quả."
Đường Hoan nói: "Được. Thử cũng không sao."
Sự thật chứng minh chiêu này còn rất dùng được, nhưng mà dù vậy, hai người trong bóng đêm cũng không tránh được đi nhầm, đành phải lại dựa vào bản vẽ trong đầu vòng trở về. May mắn là dọc đường đi cũng không gặp phải cơ quan gì.
Hai người bởi vì muốn trong bóng đêm giữ được phán đoán tỉnh táo, đều cực ít nói chuyện, đi khoảng một canh giờ, bởi vì dọc đường đi không gặp cơ quan, hơn nữa trong bóng đêm rất dễ lạc, Mạc Hi liền chủ động nắm tay Đường Hoan, mới vừa cùng lòng bàn tay hắn chạm nhau, liền rõ ràng cảm giác được trong bóng đêm hơi thở của hắn hơi chậm lại, Mạc Hi khẽ cười nói: "Đây là lần thứ hai, sẽ không đỏ mặt chứ."
Đường Hoan không trả lời, trong bóng đêm Mạc Hi tinh tường cảm giác được tay hắn nắm lại.
Hoàng kim ốc
Hai người nắm tay đi chừng nửa ngày, một đường sóng êm gió lặng.
Mạc Hi nói: "Sắp đến rồi. Cũng không biết cuối mê cung có cái gì. Tiếp đến chúng ta cũng không có gì gợi ý."
Đường Hoan nói: "Nói không chừng có di vật mà Đường Tâm tiền bối lưu lại."
"Ừm, phía trước đã nhìn thấy ánh sáng."
Chính giữa cung điện đặt song song hai cái quan tài đá điêu khắc hoa lệ, chất liệu giống y như phù điêu của Đường Tâm, cẩm thạch khảm bươm bướm làm từ bột vỏ sò. Chỗ khác biệt là một cái trong đó hơi lớn hơn, vả lại trên quan tài lớn còn có khắc chữ:
"Mạnh Đào chồng ta:
Chàng ta vợ chồng bên nhau mười năm, chàng đối đãi tình thâm ý trọng, ta lại thủy chung có chỗ phụ chàng. Lúc còn sống, chàng đối với ta ngưỡng mộ có thêm, ta lại càng khó có thể mở miệng. Song, chàng và ta vợ chồng tình thâm, ta đã lừa chàng hơn mười năm, sao nhẫn tâm đến chết cũng không nói thật. Liền đem sự thật khắc trên quan tài đá, hi vọng chàng đọc được. Ta biết chàng lòng dạ rộng rãi, chắc chắn sẽ không trách ta. Nếu ta chết, quả thật tự tạo quả đắng, trời cao giáng tội, nên chịu. Không bỏ xuống được chỉ có phu quân chàng cùng nữ nhi tuổi nhỏ của chúng ta, xin vì tiểu Nghi giữ gìn sức khỏe.
Nghĩ tới Đường Tâm ta cả đời làm việc tùy ý liều lĩnh, không quan tâm trước sau, chỉ riêng việc này lại cả đời hối hận không thôi. Ta từ dòng thứ của Đường Môn mà ra, cho dù thiên tư thông minh, cũng không tránh được bị người của Đường Môn coi nhẹ. Ta một lòng nghiên tập độc thuật cầu một ngày kia trở nên nổi bật. Trời không phụ người có lòng, năm mười ba tuổi ta từ trong một bộ sách cổ của tàng thư lâu phát hiện bản vẽ kiến tạo địa cung Đường Môn dưới đáy diêu hà. Liền lập chí muốn tìm đến địa cung, khiến mọi người Đường Môn nhìn ta với cặp mắt khác xưa. Chỉ là muốn tìm đến địa cung, cần tu tập một môn công phu, để có thể bế khí dưới nước một canh giờ. Loại võ công này quả thật siêu việt, chưa từng nghe thấy, ta vốn đã không ôm hi vọng, ai ngờ khi đi lại trên giang hồ ta lại ngẫu nhiên biết được trong Lang Gia trượng chí bảo của phái Thục Sơn chính là một môn công phu sau khi tu luyện có thể bế khí dưới nước trong thời gian dài. Vì thế ta bắt đầu ngày đêm suy nghĩ làm thế nào có được Lang Gia trượng. Cuối cùng quyết định lợi dụng lợi khí lớn nhất của một nữ nhân - mỹ mạo. Nhưng ta từ nhỏ bộ dạng bình thường, chỉ có thể dựa vào ngày sau bổ cứu, tại bản lĩnh độc thuật am hiểu nhất. Trải qua hết ngày này đến ngày khác thí nghiệm, rốt cục chế thành Tiêu Hồn Hương. Thuốc này nếu dùng lâu dài, uống mấy năm, liền có thể khiến một nữ tử bộ dạng bình thường biến thành mỹ nhân oanh động võ lâm. Năm đó ta không biết chữ tình, liền cho rằng nam tử trên đời đều là xấu xa, không đáng phó thác cả đời, liền không quan tâm đến chuyện dùng Tiêu Hồn Hương không thể động tình.
Phu quân mỗi khi nhớ đến tình cảnh lần đầu gặp mặt của chúng ta tại Thục Sơn Đào Hoa Viên, đều cảm niệm trời ban duyên. Lại không biết, mỗi khi ta nghe thấy đều cảm thấy ruột gan thiêu đốt. Chỉ vì chàng và ta gặp nhau không phải ngẫu nhiên, là do ta khổ tâm an bài, chính là vì Lang Gia trượng. Sau lại chàng đối với ta ngày càng tình thâm, ta thấy thời cơ đã đến, liền nói dối với chàng rằng ta trúng một loại độc, cần tu luyện
Chàng đối đãi như thế, ta có thể nào thờ ơ. Buồn cười là Tiêu Hồn Hương kỳ thật là một loại mị hương cao cấp, cũng chính là dâm độc, không động tình thì không sao, một khi động chân tình khí huyết sẽ cuồn cuộn, không thể cứu chữa. Cho nên năm tiểu Nghi ba tuổi, ta bức nó phải thề độc cả đời không thể học độc, sợ nó giống ta bình thường tự cho là thông minh, cuối cùng ngược lại hại chính mình. Ai ngờ, sai lầm của ta lại rơi vào trên người nữ nhi chúng ta, nó từ nhỏ đã trúng độc. Từ năm con bé tám tuổi giữa mi dần hiện ra nốt chu sa, ta cũng đã không còn hi vọng. Phu quân thường khen hồng điệp ở giữa mi ta diễm quan võ lâm, lại chẳng biết điểm chu sa này chính là