Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342004

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2004 lượt.

người bày cơm."
Mạc Hi rửa mặt xong lại đến Thanh Huy Các, thấy đủ các món ăn, lộ ra vẻ mặt trông chờ. Đường Hoan nhìn buồn cười, nói: "Mỗi lần nhìn nàng ăn cơm đều cảm thấy vui vẻ."
Mạc Hi tùy ý đáp: "Có lẽ lúc trước chịu đói trí nhớ khắc quá sâu, cho nên mỗi lần ăn cơm đều cảm thấy rất hạnh phúc."
Đường Hoan nghe xong nhất thời không nói gì.
Hai người dò xét địa cung quả thật tiêu hao không ít tâm thần thể lực, hơn nữa cả ngày cũng không ăn gì, cho nên giờ phút này mặc dù không đến mức ăn như hổ đói, nhưng cũng ăn rất nhanh.
Đợi thị nữ dọn chén đũa đi, Mạc Hi nói: "Ta đoán rất nhanh sẽ có người tới tìm chúng ta."
Đường Hoan gật đầu, nhẹ giọng nói: "Vừa rồi chúng ta từ Lăng Ba Trì đi ra, cô ta đi theo một đoạn ngắn."
"Mấy ngày nay cô ta hẳn không ít lần nghe ngóng hành tung của chúng ta."
"Phải. Đường Đức luôn ngó chừng."
Sau một lúc lâu, Lục Vân báo lại: "Tứ thiếu, cô nương, Âu Dương tiểu thư đến, nói có chuyện muốn nói với hai vị."
Đường Hoan cùng Mạc Hi liếc nhau, thầm nghĩ: đến rồi.
Người tới mặc váy dài xanh nhạt, nổi bật lên đóa hồng mai năm cánh giữa mi càng kiều diễm, chính là Âu Dương Huệ.
Nàng vẫn chưa nói đã cười, sau khi ngồi xuống mới nói: "Ta là đến thay xá muội bồi tội."
Mạc Hi mỉm cười, nói: "Lệnh muội dùng đoản kiếm Âu Dương cô nương cho hành hung, Âu Dương cô nương quả thật cần phải đến đây một lần."
Âu Dương Huệ sắc mặt không khỏi thay đổi, nhưng trong lát đã thành vẻ áy náy, nói: "Ta thật không biết xá muội lại tự tiện lấy đi đoản kiếm của ta gây hại cho cô nương. Mong cô nương thứ lỗi."
Mạc Hi cười như không cười nhìn nàng nói: "Vị tỷ tỷ tốt như cô đưa đoản kiếm có độc cho muội muội, không biết là dụng ý gì." Thầm nghĩ: Âu Dương Huệ thật biết cư xử, đã đến nước này còn muốn đem mình hái sạch sẽ.
Âu Dương Huệ vốn định nói ngon nói ngọt, nhưng bất đắc dĩ Mạc Hi từng bước ép sát, nàng chỉ phải ủy khuất nói: "Trong đó sợ là có hiểu lầm. Nhưng vô luận như thế nào, ta đến đây quả thật là có ý tốt với Mộc cô nương." Ngừng một chút, nàng cắn cắn môi, một bộ khó có thể mở miệng, giây lát mới dứt khoát nói: "Cô nương có biết mình trúng độc không? Đoản kiếm kia dính máu ta, lại cắt trúng cô nương, âm kém dương sai chỉ sợ đã liên lụy đến cô nương. Không dối gạt hai vị, cơ thể ta trúng một loại dâm độc cực kì bá đạo, vốn tưởng rằng không có thuốc nào cứu được, nhưng ngẫu nhiên nghe nói Đường Môn có một bảo vật trị được độc này, liền mặt dày đi theo xá muội đến Đường Môn. Bất đắc dĩ ta là nữ nhi khuê các, người mang độc như vậy, cảm thấy thật khó có thể mở miệng, liền chậm chạp chưa đề cập với Đường chưởng môn. Chỉ là nay vì xá muội điêu ngoa cùng sơ sẩy của ta, hại Mộc cô nương cũng bất hạnh nhiễm độc này, ta cảm giác sâu sắc bất an, nên mới đặc biệt đến nhận tội."
Đường Hoan ra vẻ không biết, vội vàng nói: "Không biết bảo vật nào của Đường Môn có thể trị độc này?"
Âu Dương Huệ vừa nhìn vẻ mặt hai người, vừa thử nói: "Đó là một trong Đường Môn tứ bảo Lang Gia trượng."
Mạc Hi mỉm cười nói: "Cô nương chắc là hậu nhân của Phấn La Sát rồi." Thấy nàng không đáp, Mạc Hi cũng lười vòng vo, nói tiếp: "Năm đó Phấn La Sát hẳn chính là thị nữ của Đường Tâm, trộm Tiêu Hồn Hương của chủ tử dựa vào dung mạo tuyệt sắc ở trên giang hồ giành hết danh tiếng. Nhưng chính cô ta cũng biết, dùng Tiêu Hồn Hương liền không thể động chân tình, nếu không sẽ vô lực xoay chuyển. Cho nên nhiều lần đi tìm chủ tử ngày xưa gây phiền phức. Lại bởi vì võ công không địch lại, thủy chung không có được võ công trong Lang Gia trượng cô ta muốn." Phấn La Sát giơ tay nhấc chân đều giống Đường Tâm ba phần, xác nhận là người cùng nàng rất quen thuộc, nếu không cho dù là tỷ muội ruột, vị trước mắt này cùng Âu Dương Cẩn phong cách còn dị thường khác xa. Hơn nữa rất có thể vị thị nữ này tự ti vì xuất thân tỳ nữ của mình, lúc hành tẩu giang hồ mới cố ý bắt chước Đường Tâm.
Âu Dương Huệ lúc này sắc mặt đại biến, rốt cuộc không giả vờ được nữa, dứt khoát lạnh mặt, đi thẳng vào vấn đề nói: "Không sai. Đã biết sao không tạo thuận tiện. Đường chưởng môn đem võ công trong Lang Gia trượng chép cho ta, ta cũng có thể trước mặt phụ thân nói tốt cho ngươi, thay ngươi lấy được phối phương hắc hỏa dược. Chỗ xá muội ta cũng có thể cực lực khuyên bảo nó rời khỏi, để hai vị thành chuyện tốt."
Mạc Hi cười nói: "Âu Dương Huệ cô nương đối với muội muội mình \'thật tình\' như thế, làm sao biết cô ta sẽ không báo đáp?" Nàng thấy Âu Dương Huệ vẻ mặt không xác định, liền đúng lúc thêm một mồi lửa, nói tiếp: "Cô nói xem làm sao ta biết đoản kiếm đến từ đâu, còn có biện pháp hay này kỳ thật là vị tỷ tỷ tốt như cô bày cho cô ta?"
Mạc Hi thấy Âu Dương Huệ nhất thời không nói gì, biết cô ta đã suy nghĩ cẩn thận.
Đường Hoan bỗng nhiên nói xen vào: "Không bằng như vậy, liền theo lời Âu Dương cô nương nói, chờ Âu Dương lão gia tử đáp ứng cho Đường Môn phối phương hắc hỏa dược, võ công trong Lang Gia trượng lập tức dâng ra."
Âu Dương Huệ nhất thời không có cách nào, lại bị Mạc Hi nhìn thấu thân phận, r