XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342006

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.

dấu hiệu trúng Tiêu Hồn Hương. Mỗi khi ta thấy điểm đỏ sẫm giữa mày tiểu Nghi, liền cảm thấy đau đến xương tủy. Cho nên ta luôn khuyên nó đừng yêu bất cứ người nào, chỉ hi vọng nó có thể cả đời bình an."
Mạc Hi đứng trước quan tài tỉ mỉ đọc thư Đường Tâm để lại, không khỏi thổn thức không thôi.
"Thì ra Tiêu Hồn Hương là Đường Tâm tiền bối vì thay đổi dung mạo, để lừa gạt Lang Gia trượng của Mạnh Đào, cố ý hạ trên người mình. Lại không nghĩ rằng bản thân chung quy không kiềm chế được, diễn giả thành thật, đối với Mạnh Đào động chân tình. Độc của Đường Nghi chính là di truyền từ Đường Tâm tiền bối. Mà Đường Tâm tiền bối vì sợ nữ nhi bước theo con đường của mình mới cấm nàng học độc. Đáng tiếc là đã muộn." Thầm nghĩ: mọi người đều nói trời ghét hồng nhan, cũng không nghĩ rằng vị Đường Tâm này hồng nhan lại có nguồn gốc như thế. Thì ra Đường Nghi tìm vô số nam nhân khác nhau, hơn nữa sống lạnh lùng không cố kị, là sợ tìm một người cố định sẽ lâu ngày sinh tình, dẫn đến mất mạng. Đáng tiếc cuối cùng nàng vẫn yêu Nguyên Thanh Trạch, nàng biết rõ động tình sẽ có hậu quả gì, lại vẫn lựa chọn tự tìm lấy cái chết. Mà sự thật lại không chịu nổi như vậy, nàng lựa chọn tình nguyện trả giá sinh mệnh cũng muốn yêu oanh oanh liệt liệt không ngờ lại là một ván cờ. Đường Tâm vì Lang Gia trượng, dùng mỹ nhân kế khiến Mạnh Đào rời Thục Sơn, mới khiến Nguyên Thanh Trạch từ nhỏ lập chí muốn đoạt lại Lang Gia trượng là nhân, mà Nguyên Thanh Trạch dùng mỹ nam kế từ chỗ Đường Nghi thu hồi Lang Gia trượng, cuối cùng làm Đường Nghi nhảy xuống vực là quả. Thế gian này nhân quả đều có định số.
Đường Hoan nhẹ giọng thở dài nói: "Nghĩ đến người Đường Môn ta, vô luận nam nữ, đều là người cuồng dại. Nàng xem nơi này, còn có thư Mạnh Đào tiền bối khắc trả lời."
"Đường Tâm vợ ta:
Vi phu biết được sự thật năm đó bi thống không thôi. Không phải giận nàng bày kế lừa gạt, mà là đau lòng nàng bị giày vò cả thể xác và tinh thần nhiều năm qua. Sao nàng ngốc như thế, cho dù nàng dung mạo bình thường, vi phu cũng chắc chắn trân trọng đối đãi."
Mạc Hi thầm nghĩ: Mạnh Đào nói lời này tự nhiên là phát ra từ đáy lòng. Nhưng kì thực chưa chắc. Bởi vì dung mạo hấp dẫn mà sinh ra hảo cảm, tiến tới yêu một người cũng không có gì lạ, cũng không hẳn là nông cạn. Bề ngoài hấp dẫn lúc ban đầu qua đi, cảm tình thông qua sớm chiều ở chung bồi dưỡng ra đương nhiên sẽ dần vượt qua thậm chí thay thế sự hấp dẫn của dung mạo, đến lúc đó nói một câu chỉ yêu nội tâm cũng không khó. Nhưng mà, ai có thể cam đoan ngay từ đầu liền yêu trái tim kia đâu, việc này so với yêu vẻ ngoài khó hơn nhiều.
Nghĩ tới đây, nàng liếc nhìn Đường Hoan một cái, thầm nghĩ: riêng người này thật đúng là một đóa kỳ hoa, bản thân là yêu nghiệt hủy thiên diệt địa, lại có thể không hề để ý đến bề ngoài không chút ánh sáng của ta. Chỉ là trái tim đã vỡ nát này của ta có gì đáng giá để thích...
Áp chế suy nghĩ, Mạc Hi mới nói: "Quan tài đá này quá lớn, có thể hai vợ chồng họ hợp táng chung." Nghĩ đến một khả năng, nàng bỗng nhiên nhảy lên, rơi đến cạnh một quan tài đá khác, tay trái dùng ba phần lực, từ từ đẩy nắp quan ra.
Đập vào mắt quả nhiên là một khối nữ thi, bên cạnh có một đồ vật xanh óng ánh như phỉ thúy, dài chừng một thước. Lang Gia trượng!
Lại nhìn kĩ quan tài, quả là mẹ thế nào thì có con thế đấy. Trên vách phía đầu Đường Nghi cũng có khắc chữ. Nhưng Đường Tâm khắc chữ là hi vọng Mạnh Đào thấy, hơn nữa chữ quá nhiều, rất dễ thấy. Mà Đường Nghi khắc chữ, chỉ vì giãi bày suy nghĩ trong lòng, cho nên trên quan tài chỉ để lại một loạt chữ cực nhỏ.
Trên đó chỉ có một câu:
"Buộc chặt tâm ngươi cả đời, phụ ta ngàn dòng nước mắt."
Mạc Hi thở dài: "Không biết là Đường Nghi biết mình động chân tình, không còn sống bao lâu, liền cố ý ở trước mặt Nguyên Thanh Trạch nhảy xuống Thục Sơn vách đá mây phủ, khiến ông suốt đời khó quên; hay là lúc ấy nàng quả thật mất hết hi vọng một lòng muốn chết, lại chết không thành, liền trở lại Đường Môn, trở lại bên người cha mẹ mình, trông giữ bọn họ, chậm rãi chờ chết."
Đường Hoan nói: "Nếu Đường Nghi thật ở trong này, vậy mộ phía sau núi là ai lập? Chẳng lẽ là bản thân Đường Nghi?" Ngừng một chút, hắn sáng tỏ nói: "Ta cũng thật ngốc, ngày ấy nàng nói Đường Tâm rất có thể đã đem chuyện địa cung nói cho một vị trưởng lão đức cao vọng trọng của Đường Môn. Nói như thế, bà lưu lại rất nhiều manh mối trong tàng thư lâu chắc chắn cũng được vị trưởng lão kia ngầm đồng ý. Nếu đây là một bí mật, bảo vệ vật trong tàng thư lâu, cũng chẳng khác nào bảo vệ bí mật này. Nếu Ân lão không biết tình hình cụ thể, vậy người biết chuyện hiển nhiên chính là một vị trưởng lão khác rồi."
Mạc Hi gật đầu đồng ý nói: "Rất có thể. Chỉ là ta đoán bí mật này cũng không phải tuyệt đối không thể cho người ta biết, nếu không giữ lại vật ghi manh mối liền có vẻ không có ý nghĩa. Có lẽ vị tiền bối kia là muốn cho người chưởng môn như huynh biết được địa cung này, mỗi một hành động của chúng ta ở tàng thư lâu nói không chừng ông ấy cũng rõ như lòng bàn tay