Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342216
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2216 lượt.
n hắn giơ tay nhấc chân đều tăng thêm một loại uy nghi. Mà giờ phút này người thanh niên đang nhíu mi cầm cây trâm bạc lật qua lật lại nhìn kĩ. Sau một lúc lâu, hắn từ trên giá sách lấy ra một bình thủy tinh trong suốt cỡ ngón cái, bỏ trâm bạc vào, lát sau, nước trong bình đã biến thành màu xanh nhạt.
Không biết có phải ảo giác hay không, Phùng Thiệu luôn biết nhìn mặt đoán ý nhất thời cảm thấy sắc mặt chủ tử mình có xu hướng xám ngắt đi. Thấy hắn cầm cây trâm càng nắm càng chặt, Phùng Thiệu dần dần cảm thấy áp lực cực lớn, kinh nghiệm tùy thị nhiều năm cho ông biết vị chủ tử trước mắt này đang nổi giận.
Qua một lúc lâu, Lý Nghĩa rốt cục mở miệng nói: "Có biết chủ tử sau lưng ngân lâu này là ai không?"
"Cụ thể là ai không rõ lắm. Nhưng tiểu nhân đoán rất có thể cùng đám người ngày trước cướp quân lương là cùng một bọn."
Duệ vương nhẹ đặt trâm bạc và bình thủy tinh lên trên án, xoay người lại, trầm giọng hỏi: "Làm sao biết được?"
"Vương gia lần trước không có ở đó, nhưng theo tiểu nhân thấy, lần trước cướp quân lương cũng là một đám giang hồ nhìn như ô hợp. Nhưng bọn chúng ra tay vô cùng tốt, khiến chúng ta tổn hại một số đông nhân thủ. Lần này cũng vậy. Vả lại người tới nhìn như lộn xộn, kì thực hành động thống nhất, cùng tiến cùng lui, hơn nữa thời cơ rất trùng hợp."
Lý Nghĩa nhất thời nhớ tới người ngày ấy vén màn nhìn vào xe ngựa. Người tới thân hình nhỏ gầy, nhưng thân thủ so với cận vệ bên người hắn cao hơn không chỉ một bậc. Lúc ấy hắn dưới sự che giấu của Trạm Lư kiếm đã hoàn toàn thu liễm hơi thở, có thể nói chiếm hết tiên cơ. Không ngờ đối phương dưới tình huống không biết trước trong xe có người lại không chút rối loạn, bình tĩnh xuất kiếm. Vả lại thanh kiếm của hắn dưới sự áp chế của kiếm khí từ Trạm Lư lại không bị ảnh hưởng, hẳn cũng là một thanh tuyệt thế danh kiếm lai lịch phi phàm. Nhưng vì sao lúc ấy hắn rõ ràng có cơ hội xuống tay, nhưng vẫn buông tha mình, liền ngay cả hộ vệ cũng chỉ là đánh rơi kiếm bọn họ, chỉ cầu toàn thân trở ra? Chẳng lẽ người này không phải lão Thất phái tới?
Từ ngày đó, Lý Nghĩa liền không quên được cặp mắt thâm thúy lạnh như băng kia. Chủ nhân ánh mắt kia chắc hẳn đã trải qua vô số lần mưa máu gió tanh, mới có thể bình tĩnh quả quyết như thế.
Lý Nghĩa trầm ngâm nói: "Ngươi nói cũng có vài phần đạo lý. Lần này xem ra đối phương quả thật đã sớm tính toán. Không biết lão Thất cấu kết là đám người giang hồ nào?"
"Vương gia yên tâm. Tiểu nhân sẽ tiếp tục truy tra manh mối của số bạc, bắt được tổ chức giang hồ phía sau màn, tận diệt bọn họ."
Nào biết Lý Nghĩa lại lắc đầu nói: "Những người này bổn vương còn không để vào mắt. Ngươi diệt được một đám, lão Thất vẫn có thể tìm kẻ khác hợp tác. Bổn vương muốn là nhược điểm lão Thất cấu kết với yêu nhân giang hồ. Chỉ cần tung chuyện xấu của hắn ra, một khi trong triều cao thấp đều biết, thanh danh hắn tất quét rác. Cho dù phụ hoàng thiên vị lão Thất, vẫn khăng khăng một mực truyền đại vị cho hắn, triều thần cũng tuyệt sẽ không đáp ứng, đến lúc đó xem hắn còn tranh với bổn vương như thế nào!"
Phùng Thiệu nói: "Tiểu nhân hiểu được. Tất cả đều nghe theo phân phó của vương gia."
"Ngươi lui trước đi."
"Dạ." Phùng Thiệu vừa lui ra vừa nói thầm trong lòng: đương kim hoàng thượng này thật đúng là hồ đồ, chẳng những trị quốc vô phương, hơn nữa bên tai mềm mại, chỉ nghe lời nói bên gối. Nếu không phải mẫu phi của thất hoàng tử nhiều năm qua vinh sủng không suy, hắn dựa vào cái gì tranh cùng ngũ điện hạ.
Lý Nghĩa mở thánh chỉ tám trăm dặm khẩn cấp hôm qua mới từ trong kinh đưa tới, không khỏi nở nụ cười. Thầm nghĩ: lần này tuy rằng tổn thất một ít nhân thủ, nhưng có thể mượn cơ hội phụ hoàng mặt rồng giận dữ, danh chính ngôn thuận ở lại Giang Nam tra rõ việc này, ngược lại vẫn được lợi hơn. Thứ nhất một khi về kinh, phụ hoàng rất có thể lấy lại binh quyền của ta, như thế kéo được cũng tốt; thứ hai, Giang Nam luôn do thất đệ khống chế, luôn bền chắc như thép, vừa vặn nhân cơ hội này đục vài lỗ hổng. Mặc dù không trông cậy vào đám hình bộ bất tài này có thể tra ra cái gì, nhưng chỉ cần vào tới phủ nha, có thể khiến đám quan địa phương có chút kiêng kị, nhất thời không thể động đậy cũng được.
Gặp lại
Mưa xuân tí tách rơi, Mạc Hi đi trong mưa phùn tầm tã, đón Tịch Nhi tan học. Nàng không dùng khinh công, mà thành thành thật thật đi bộ, trên gạch xanh ướt nước từ từ tiến bước. Nhìn rêu xỉ trải dài dọc hai bên phố nhỏ, không khỏi cảm thấy trong lòng cũng ẩm ướt dính dính. Quả thật là thanh minh thời tiết vũ phân phân, lộ thượng hành nhân dục đoạn hồn (thanh minh lất phất mưa phùn, khách đi đường thấm nỗi buồn xót xa – thanh minh của Đỗ Mục).
Vừa rẽ vào một ngõ nhỏ hẻo lánh, nàng lập tức cảm thấy không thích hợp.
Trong gió xuân mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt.
Bỗng nhiên, cánh cửa của một căn nhà cách đó không xa phát ra tiếng kèn kẹt, ngay sau đó bùm một tiếng, một huyền y nam tử ngã xuống trước cửa, rồi liền khôn