XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341996

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1996 lượt.

sở dĩ trở thành một quyển thay vì nói là hiệp dùng võ vi phạm lệnh cấm va chạm đến hoàng quyền của kẻ thống trị, không bằng nói là khi hai loại quyền lợi sinh ra xung đột, hai thế lực đồng thời theo đuổi hoàng quyền cao nhất, lợi dụng sự hy sinh của người học võ ở tầng lớp thấp nhất.
Mạc Hi thấy Tịch Nhi vô cùng nhu thuận, vẫn im lặng nghe người lớn nói chuyện trời đất, liền gắp một cục gà kho tàu cho nó, nói: "Tịch Nhi đã thành đại cô nương rồi. Có nhập học không?"
"Dạ. Nhưng Tịch Nhi vẫn là thích nghe Cố ma ma kể chuyện xưa, so với tiên sinh tư thục nói hay hơn."
Lục Vân cười nói: "Đứa nhỏ này rất được người thích, cũng biết kết thiện duyên. Vài năm trước tôi thấy phụ nhân kia lẻ loi hiu quạnh, đã giữ bà ấy lại làm chút việc châm tuyến, không nghĩ tới bà ấy cũng là người cực có tri thức hiểu lễ nghĩa, lại rất thích Tịch Nhi."
Mấy người đều là người hiểu biết uyên bác, vừa ăn vừa nói chuyện, bữa cơm này cũng là không khí hòa hợp.
Từ Cúc Thủy Các đi ra, Lục Vân đem Mạc Hi kéo đến một bên, đưa tay nói: "Cô nương mau đem tới đi. Tứ thiếu chờ đến mỏi mòn rồi."
Mạc Hi cũng hào phóng, mỉm cười, nói: "Qua mấy ngày nữa ta viết xong thư, lại đưa đến Cơ Xảo Các cho cô."
Lục Vân cười nói: "Tôi tất nhiên là không ngại, chỉ là tứ thiếu lại phải chờ thêm mấy ngày, không biết có chịu được không."
Ai ngờ Mạc Hi thần sắc như thường nói: "Tứ thiếu của các người quả thật không phải người thường. Tính nhẫn nại tất nhiên vô cùng tốt."
Lục Vân tự biết không thể nhìn thấy Mạc Hi đỏ mặt, thầm nghĩ: chả trách tứ thiếu đối với cô nương luyến mộ như thế, chỉ riêng phần hào phóng cởi mở này người khác có học cũng không được.
Cùng đám người Lục Vân cáo biệt xong, Mạc Hi lại đi đến Yến Tử Lâu. Kêu một bình trà xuân, liền ngồi nghe người ta nói chuyện trên trời dưới đất.
"Nghe nói đã hủy bỏ bạc hỏa hao của địa phương."
"Đúng vậy, ngũ điện hạ lần này đã làm một chuyện tốt ích nước lợi dân."
"Đúng thế. Năm rồi bạc hỏa hao mà Kim Lăng thu của chúng ta đến những bốn tiền."
"Nay khoản bạc này phải trực tiếp nộp lên quốc khố, nghe nói quan lại địa phương sẽ có bạc trợ cấp khác từ triều đình."
Mạc Hi biết bạc dân chúng nơi đây giao nộp không khác gì thuế thu nhập cá nhân của thời hiện đại. Bởi vì số tiền nộp thuế không nhiều, phần lớn lấy bạc vụn là chính. Khi nha phủ các châu huyện tập hợp nộp lên quốc khố, sẽ đem bạc vụn luyện đúc lại thành khối lớn. Hao tổn xảy ra trong quá trình luyện đúc bạc vụn, quan lại các châu huyện sẽ yêu cầu dân chúng bổ túc, vì thế liền nghĩ ra chủ ý, ngoài tiền thuế phải nộp, bắt dân chúng nộp nhiều thêm một phần, phần thêm này gọi là "hỏa hao", dùng để bồi thường kinh phí hao tổn khi luyện bạc vụn và phí vận chuyển vào kinh thành.
Nguyên bản dựa theo trình độ công nghệ nơi đây, hao tổn khi luyện bạc vụn bình thường chỉ khoảng 1% đến 2%, mà quan châu huyện lại trắng trợn thu nhiều, một lượng bạc thêm hai ba tiền hỏa hao, thuế phụ gia đạt tới 20% đến 30% thuế chính. Nơi giàu có và đông đúc như Kim Lăng lại càng cao hơn, tới bốn tiền. Dân chúng đã sớm không chịu nổi, tiếng oán than khắp nơi.
Hoàng đế lão tử cũng biết lương của quan địa phương rất thấp, như tri huyện bổng lộc một năm chỉ chừng năm mươi lăm lượng, không đủ cả nhà sống tạm qua ngày, lại càng không nói đến mướn sư gia, lấy lòng thủ trưởng, xã giao qua lại. Cho nên triều đình liền ngầm đồng ý những người này hướng chủ ý lên bạc hỏa hao, đối với các nơi vơ vét của dân mở một mắt nhắm một mắt.
Nay các tỉnh phải đem phần tiền hỏa hao nhập vào của công, lại phát bạc khác để trợ cấp tài chính cho quan viên, không thể nghi ngờ chính là ngừng việc lạm thu hỏa hao lúc trước, chiếm đoạt thuế thu, làm lung lay nền tảng của đất nước.
Mạc Hi thầm nghĩ: vị ngũ điện hạ này cũng có chút thủ đoạn. Chỉ là hành động này của hắn chắc chắn sẽ đắc tội triều đình và dân gian từ trên xuống dưới rồi.






Người lừa ta gạt
Lại là một ngày nắng đẹp.
Cơ Xảo Các. Phòng khách.
Lục Vân vì Mạc Hi pha một ly Minh Tiền Long Tĩnh nói: "Tứ thiếu biết cô nương thích trà, đây là trước khi đi người đã dặn riêng Lục Vân chuẩn bị sẵn."
Mạc Hi thử một hớp khen: "\'Minh Tiền\' này quả nhiên so với \'trà xuân\' cao minh hơn rất nhiều."
Rõ ràng người xuyên qua giải thích thi từ không khỏi vẫn chỉ xem ở mặt ngoài, so ra không cảm thụ tinh tế bằng người cổ đại.
Lục Vân thấy Mạc Hi vẻ mặt buồn rầu không khỏi nghi hoặc nói: "Cô nương, tứ thiếu đối với cô tình cảm sâu đậm, còn có gì phải ưu sầu?" Ngừng một chút, nàng vỗ trán mình nói: "Thiếu chút nữa đã quên chính sự cô nương dặn dò." Nàng sắp xếp ý nghĩ lại một chút, mới ngưng trọng nói: "Cô nương suy nghĩ không sai, đại quân dưới trướng Duệ vương Lý Nghĩa quả thật đều dùng ngựa Ô Vân có biệt danh Thiên Lý Tuyệt Quần." Hơi chậm lại, sắc mặt Lục Vân càng nghiêm nghị nói: "Vả lại quả như lời cô nương, bộ hạ mà ngũ điện hạ chỉ huy đều có một miếng lệnh bài kết dây