Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341980

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1980 lượt.

ở tổ chức, chỉ lưu lại một mình nàng không diệt khẩu rốt cuộc là định như thế nào."
"Trước mắt chỉ có thể đi một bước tính một bước."
"Có thể nói chuyện Cố An trước kia không?"
"Ừm. Ta gặp huynh ấy khi mới năm tuổi. Huynh ấy cũng chỉ là đứa bé chín tuổi, lại khắp nơi chiếu cố ta, không cho những đứa trẻ đang thụ huấn khác bắt nạt ta. Huynh ấy vốn là con nhà quan, phụ thân vì quan trường bất lợi, cả nhà bị triều đình phát mãi làm nô. Có lẽ là nhìn huynh ấy có chút trụ cột võ công, căn cốt lại tốt, tổ chức liền mua huynh ấy..."
Mạc Hi bắt đầu tự thuật, chậm rãi chìm vào kí ức. Thẳng đến đoạn Cố An vì để nàng được sống cam nguyện chết đi, đã bất tri bất giác nước mắt doanh tròng. Đường Hoan cũng không khỏi động dung. Đợi nghe nàng nói đến đào đất chôn Cố An, không khỏi thầm nghĩ: trách không được ngày ấy tại mộ viên gặp phải, thì ra là đến thăm y.
Cứ như thế, Mạc Hi chậm rãi tự thuật, Đường Hoan lẳng lặng nghe, thời gian lẳng lặng chảy xuôi...






Ấn ký phượng hoàng
Mạc Hi chậm rãi bình phục cảm xúc từ trong kí ức có liên quan đến Cố An, đột nhiên nói: "Ta có thứ này cho chàng xem." Nàng lấy ra ba mũi tên lấy được trên người Thủy Đạo Tư và Lý Nghĩa, nói tiếp: "Lần đó mũi tên mà đám cung nỏ thủ cướp tiêu dùng cùng với mũi tên tập kích Duệ vương dùng hẳn là cùng loại, chàng xem thử trên này là độc gì?"
Đường Hoan xưa nay cẩn thận, dù là trường kỳ đắm mình trong độc dược cũng vẫn cẩn thận tiếp nhận, nói: "Ừ. Trước không vội. Ta cũng có cái này cho nàng xem." Chỉ thấy hắn từ trong lòng lấy ra một khối vàng thỏi nhỏ, nói: "Đây vốn là một khối mực. Nàng đi rồi ta lại đến địa cung một lần, tỉ mỉ dò xét một phen. Phát hiện cơ hồ trên mỗi một vật đều có dấu hiệu này, vả lại đều in ở nơi cực kì bí ẩn."
Ấn kí đập vào mắt đúng là quen thuộc như thế, Mạc Hi không khỏi cả kinh trong lòng. Trên đó rõ ràng có khắc một con phượng hoàng đẫm máu trông rất sống động, đuôi phượng liệng vòng, khí phách thiên thành, giống hệt dấu hiệu của Mộ Yến Trai! Nàng nhíu chặt mày, trầm ngâm nói: "Trong địa cung có phát hiện ghi chép về số hoàng kim này, hoặc ghi chép về việc xây dựng địa cung không?"
Đường Hoan cũng vẻ mặt ngưng trọng, lắc đầu nói: "Tạm thời còn không tìm được."
Mạc Hi không khỏi ngẩn ngơ, cảm thấy hắn run rẩy khẩn trương, trong lòng than thở nói: đứa nhỏ này sợ là ngay cả hôn cũng không biết.
Đang lo lắng có nên đổi khách thành chủ hay không, Đường Hoan lại giống như không chịu trách nhiệm lui ra, cúi đầu, không dám nhìn nàng.
Mạc Hi thấy thế không khỏi thầm nghĩ: đứa nhỏ này ngày sau tránh không được phải dạy dỗ một phen. Trên mặt lại nghiêm nghị nói: "Chàng nói Mộc Phong Đình đã thăm dò ra địa cung hay chưa?"
Đường Hoan đang tâm tư không thuộc về mình, càng không dự đoán được trong thời khắc kiều diễm, Mạc Hi lại hỏi ra một câu như vậy. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, trên mặt tình triều còn chưa mất, đôi mắt vẫn hiện nước nhàn nhạt. Một lát sau mở miệng, giọng nói đã trở về bình tĩnh, rất chắc chắn nói: "Đường Môn phòng bị rất nghiêm, cho dù hắn võ công trác tuyệt, còn hơn nàng một bậc, hẳn cũng chưa thể đến được địa cung." Ngừng một chút, hắn càng nghiêm túc nói: "Nhưng mà, nếu hắn thật sự là thám tử của Mộ Yến Trai, liền vô cùng có khả năng là vì việc của địa cung mà tới. Nàng phải cẩn thận."
Mạc Hi gật đầu nói: "Yên tâm đi. Ta có chừng mực." Trong lòng nàng biết Đường Môn không phải đi lại tự nhiên như ở mặt ngoài thoạt nhìn. Mộc Phong Đình ở Đường Môn hành động chắc chắn khắp nơi đều bị hạn chế. Nếu Đường Hoan khẳng định như vậy, hẳn là tạm thời không ngại. Thầm nghĩ: trách không được Mộc Phong Đình ngày đó hỏi ta trong lòng có Đường Hoan hay không, thì ra là muốn từ trên người ta tìm kiếm cửa đột phá sao? Nếu quả thực như thế, cũng thật đáng tiếc người bạn như hắn.
Nàng bỗng nhiên lại nghĩ đến một điểm, âm thầm khó hiểu nói: nếu nói Mộc Phong Đình sớm có ý tiếp cận ta, là vì lẫn vào Đường Môn, tựa hồ nói không thông a. Hắn đi Thục Sơn xác thực là có hẹn với Cù Diệu, lúc ấy hắn hẳn không biết sẽ xuất hiện ta và Đường Hoan mới đúng. Chẳng lẽ hắn mượn cơ hội lẫn vào Đường Môn chỉ là ngẫu nhiên?
Đường Hoan thấy nàng trầm tư, nghĩ đến nàng lo lắng việc Mộ Yến Trai, liền nói: "Ta đã phái người đi thăm dò chuyện Mộ Yến Trai, tin tưởng rất nhanh sẽ có tin tức."
"Ừ, có điều chàng phải cẩn thận, Mộ Yến Trai tai mắt trải rộng thiên hạ, thế lực không phải là nhỏ, đừng để bọn họ phát hiện mới tốt."
Đường Hoan gật gật đầu. Thầm nghĩ: muốn khi dễ Đường Môn ta cũng không phải dễ dàng như vậy!
"Chàng cũng quá bình tĩnh rồi, xảy ra chuyện lớn như vậy, không tọa trấn ở Đường Môn lại đến Kim Lăng tới tìm ta."
Đường Hoan nghe giọng nói của nàng có chút oán trách, trong lòng ngọt ngào, nhẹ giọng nói: "Tạm thời không sao."
Mạc Hi nhất thời không có cách nào với hắn.
Kỳ thật, Mạc Hi cũng biết Đường Hoan xưa nay mưu tính kĩ rồi mới hành động, mình cũng chỉ là lo lắng nhiều một phen thôi.
Hai người nói chính s


XtGem Forum catalog