Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341992

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.

n đao đi gặp mặt.
Phùng Thiệu cùng Tử Thù không đợi hai vị chủ tử phân phó, đã lui ra ngoài.
"Tiểu hầu gia mời ngồi."
"Vương gia khách khí."
"Sao tiểu hầu gia lại một mình đến Kim Lăng?"
"Có chút việc nhà cần xử lý."
Lý Nghĩa nghe hắn nói như thế cũng không tiện truy vấn.
"Lần này cầu kiến vương gia là muốn hỏi một chút, ngài có ý nghĩ gì đối với vị trí kia."
Lý Nghĩa nghe hắn đi thẳng vào vấn đề, liền mỉm cười, nói: "Nhất định phải có được."
Sở Hoài Khanh không nghĩ hắn không kiêng dè như thế, ngược lại sửng sốt, lập tức cười rộ lên, nói: "Vương gia thật có khí phách." Ngừng một chút, hắn nói tiếp: "Tại hạ nguyện giúp vương gia một tay, không biết ý vương gia thế nào?"
"Bổn vương tự nhiên cầu còn không được. Chỉ là..."
Sở Hoài Khanh hiểu rõ nói: "Vương gia không cần nghi hoặc, kinh thành đồn đãi ta phản bội thất vương là thật, hai người chúng ta tranh một ca nữ cũng là thật. Nhưng mà..." Hắn cố ý ngừng ở đây không nói tiếp.
Lý Nghĩa đã định trước cũng không hỏi, chỉ nói: "Tiểu hầu gia chắc đã khát rồi, mời uống chén trà. Mới tới Kim Lăng, bổn vương nên thay ngươi đón gió tẩy trần, hôm nay không nói chuyện quốc sự, chỉ luận phong nguyệt."
Sở Hoài Khanh biết nghe lời phải nói: "Như thế rất tốt. Cung kính không bằng tuân mệnh. Chỉ là hại vương gia tốn kém." Thầm nghĩ: hắn cũng thật là bình tĩnh, quả nhiên là nhân vật lớn.
"Đâu có, không cần khách khí."
Cái gọi là đón gió tẩy trần đương nhiên phải có rượu.
Mới ba ly rượu hổ phách xuống bụng, Sở Hoài Khanh đã nhìn ly rượu lưu ly trước mặt ngâm thơ: "Thiểm thiểm tửu liêm chiêu túy khách. Thâm thanh lục thụ ần đề oanh (mành rượu lập lòe gọi khách say, rừng sâu cây xanh chim oanh hót – đại khái là thế). Rượu hổ phách này nên dùng chung ngọc lưu ly để đựng."
Lý Nghĩa không ngừng mời rượu, Sở Hoài Khanh cũng không cự tuyệt.
Như thế ngươi tới ta đi, uống đến nửa canh giờ.
Lý Nghĩa hàng năm lãnh binh, tửu lượng có thể nói là ngàn chén không say, ngay cả rượu mạnh hắn cũng dùng chén lớn uống qua. So ra, Sở Hoài Khanh hàng năm ở kinh thành sống an nhàn sung sướng còn kém xa. Y lại thể nhược, cho nên nhân phẩm không xấu, nhưng tửu phẩm lại không tốt. Giờ phút này đã có vẻ say, hàm hồ nói: "Nghĩ đến Sở Hoài Khanh ta chính là con cháu của đệ nhất tể tướng Sở Thương bổn triều, nay lại sa sút đến mức này, phụ tá cho người không vì trí tuệ mà được chủ thượng ưu ái, lại phải tặng nữ nhân xu nịnh. Ha, thật buồn cười." Tiếng cười kia lại mang theo vài phần cuồng tính.
Lý Nghĩa đạm thanh nói: "Tiểu hầu gia nói là Hồng Tiêu?"
Nghe hai chữ Hồng Tiêu, Sở tiểu hầu gia luôn luôn tao nhã không ngờ lại đập vỡ cái chén, giận dữ nói: "Đúng vậy! Không thể tưởng được vương gia ở Kim Lăng cũng nghe nói. Nàng vốn là một ca cơ, cho thì cho. Ta chỉ là nuốt không trôi cơn tức này."
"Tiểu hầu gia làm gì phải thế. Tiểu hầu gia phải hiểu được đạo lý co được dãn được. Liền ngay cả bổn vương mấy ngày trước bị người đuổi giết suýt nữa mất mạng, không phải cũng phải tạm thời ẩn nhẫn sao."
Sở Hoài Khanh ngạc nhiên nói: "Người nào lớn mật như thế? Dám xuống tay với vương gia?" Ngừng một chút, hắn giống như giật mình, liền tỉnh táo lại, lập tức giải thích: "Vương gia gặp chuyện ta thật sự không biết. Thất vương gia đã nhiều ngày nay chưa từng triệu kiến tại hạ."
Lý Nghĩa ha ha cười, nói: "Bổn vương chỉ là khuyên giải một phen, không phải nghi ngờ tiểu hầu gia."
"Vương gia đương nhiên lòng dạ rộng lớn như trời quang trăng sáng, nhưng tại hạ vẫn cần biểu lộ cõi lòng."
Mạc Hi đang ở cách vách nghe thế thầm nghĩ: nam tử thay đổi minh chủ cũng giống như nữ tử tái giá, vô cùng kiêng kị. Cổ đại chú trọng gái tốt không lấy hai chồng, phụ tá cũng như vậy. Tuy nói chim khôn chọn cành mà đậu, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, nhưng làm sao biết người chủ thứ hai trong lòng sẽ không có khúc mắc. Nếu không phải nghi ngờ là Hoàng Cái (gián điệp) mà Chu Du bên kia phái tới, thì cũng sẽ lo lắng ngươi đã có thể đi ăn máng khác lần một, khó bảo toàn sẽ không đi ăn máng khác lần hai. Hơn nữa phụ tá cho Lý Kỳ vị hoàng tử đang cạnh tranh chức vụ hoàng đế này, hành động đi ăn máng khác lại càng tối kỵ. Thất hoàng tử lại là kẻ lòng dạ ác độc, khó bảo toàn sẽ không vì vĩnh tuyệt hậu hoạn mà giết người diệt khẩu. Hơn nữa việc này so với đi ăn máng khác về tính chất là khác biệt a, thời hiện đại chỉ quan tâm không thể tiết lộ cơ mật buôn bán của chủ lúc trước, cổ đại làm như thế hoàn toàn đồng nghĩa với phản bội. Công tử này dám đi ăn máng khác, không muốn sống nữa à?
Kế tiếp bên kia "bùm" một tiếng liền không có động tĩnh.
Lát sau lại nghe thấy hai tiếng bước chân một nặng một nhẹ, có lẽ nhẹ là Phùng Thiệu, nặng là Tử Thù.
Chỉ nghe Lý Nghĩa nói: "Tử Thù, tiểu hầu gia nhà ngươi say rồi, ngươi hầu hạ cho tốt." Ngừng một chút, hắn lại nói: "Phùng Thiệu, ngươi thay bổn vương cùng Tử Thù đưa tiểu hầu gia trở về."
"Vương gia xin yên tâm."
"Dạ."
Mạc Hi thầm nghĩ: có lẽ mới vừa rồi "bùm" một tiếng là Sở Hoài Khanh say ngã.
Đợi bốn người kia


80s toys - Atari. I still have