Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341959

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1959 lượt.

ông ai biết muội, tất cả đều có thể bắt đầu lại từ đầu. Bình thường ngôn hành cử chỉ cũng không cần học đám quý nữ quá mức câu thúc bản thân. Ta sẽ tìm hai ma ma trong cung ra dạy muội chút lễ nghi cơ bản, trước mặt người khác đại khái không sai là được." Ngừng một chút, hắn nghiêm túc nói tiếp: "Nói thật, ta cũng không thể hoàn toàn xác định muội chính là muội muội ta. Nhưng chỉ cần nghĩ đến muội có lẽ chính là muội muội ruột của ta, ta lại trơ mắt nhìn muội sống như vậy, chẳng quan tâm, liền cảm thấy thẹn với phụ thân đã qua đời."
Mạc Hi gật gật đầu, thầm nghĩ: thà rằng giết sai một ngàn người, cũng không thể bỏ sót một người sao?
Nghĩ đến tổ chức, nàng đột nhiên nói: "Công tử nói ta ở tổ chức, ăn bữa nay lo bữa mai, sao đường đường một hầu gia như huynh, cũng đem bản thân cuốn vào?"
Sở Hoài Khanh lộ vẻ thất ý, tự giễu cười, nói: "Chỉ là nhất thời vô ý, chọn sai đường. May mà nay ghìm cương trước vực còn kịp. Chỉ là hiện tại ta đã phản bội thất vương, chỉ sợ sẽ liên lụy muội muội." Ngừng một chút, hắn nói tiếp: "Vốn lấy thân phận của ta, bảo bọn họ thả muội tự do hẳn là không khó. Chỉ là với tình thế trước mắt, sợ là có chút rắc rối. Nhưng mà muội yên tâm, ta nhất định nói được làm được."
Mạc Hi gật gật đầu, trong lòng biết tổ chức cùng thất vương dù sao khác nhau, nhìn trúng vĩnh viễn là ích lợi, nếu lấy ích lợi đổi lấy thân tự do sau này của nàng với tổ chức, cũng không phải không thể.
Sở Hoài Khanh trầm mặc một hồi, rốt cục thấp giọng hòa nhã nói: "Ta không trông cậy vào muội lập tức nhận người ca ca này. Chỉ hi vọng muội có thể nhận sự sắp xếp của ta, thoát ly tổ chức, rời khỏi giang hồ mưa máu gió tanh, giống những cô gái bình thường, sống yên ổn."
Hắn thấy Mạc Hi không đáp, lại nói: "Ta sẽ không bức muội, muội có thể từ từ suy nghĩ. Ta sẽ ở lại Kim Lăng một thời gian, muội nghĩ xong tùy thời có thể đến hành quán tìm ta. Cho dù nhất thời không quyết định được, sau khi ta hồi kinh, muội cũng có thể lên phía bắc đến hầu phủ tìm ta."
Mạc Hi trịnh trọng gật đầu, Sở Hoài Khanh thấy trong mắt nàng không còn là một mảnh hờ hững, rất vui mừng cười, ôn hòa nói: "Vết phỏng đã đỡ chưa?"
Mạc Hi gật đầu, nói: "Đã không sao rồi. Thuốc mỡ huynh cho dùng tốt lắm."
Sở Hoài Khanh dịu dàng nói: "Vậy là tốt rồi."
Hắn thấy Mạc Hi định đi, vội tự mình đứng dậy đưa tiễn, lại phân phó Tử Thù đưa Mạc Hi trở về.
Mạc Hi khéo léo từ chối nói: "Không cần. Ta muốn đi dạo một mình. Nơi này cảnh sắc rất đẹp." Nàng còn nhớ rõ một nhiệm vụ khác của chuyến đi này - Mộc Phong Đình.
Mạc Hi còn chưa đến Tân Phân Tạ, xa xa đã thấy Mộc Phong Đình mặc đồ gấm trắng đứng cạnh một cái ao xanh biếc, nhìn mặt nước trong như gương đến xuất thần.
Hắn cảm thấy có người từ từ tới gần, nghiêng người liền nhìn thấy Mạc Hi, lập tức cười, nói: "Là tới tìm ta sao?"
Mạc Hi mỉm cười gật gật đầu, nói: "Định thừa dịp trước khi cảnh xuân điêu linh lại đến du ngoạn một phen, thuận tiện đến thăm huynh."
"Thì ra thăm ta chỉ là thuận tiện. Cũng được, ta mời cô ăn thịt om măng."
"Huynh làm sao biết ta thích món đó?"
Mộc Phong Đình cười nói: "Cô thích sao? Vậy thật tốt."
Hai người một đường dọc theo đê cạnh Tân Phân Tạ từ từ đi tới, rất nhanh cả người liền đầy cánh hoa rơi.
"Lúc trước tại sao lại trở thành biên tập của Mộ Yến Trai?"
"Cảm thấy du lịch thiên hạ, đem những gì nhìn thấy nghe thấy ghi lại rất có ý nghĩa."
Mạc Hi cười híp mắt gật gật đầu, hiếu kỳ nói: "Nên nói Mộ Yến Trai rốt cuộc là cái gì đây? Một tổ chức giang hồ, lại kiểu cách lớn như vậy, dùng phượng hoàng làm ấn ký?"
Mộc Phong Đình cười nói: "Kỳ thật ta cũng không rõ. Lúc trước gia nhập, chỉ vì mưu sinh thôi."
Mạc Hi nghe hắn trả lời như thế, tự nhiên không tiện hỏi tiếp.
Hai người một đường cười nói, đảo mắt đã đến cạnh cửa hình dạng bình hoa, Mộc Phong Đình làm động tác mời, nói: "Cô cứ tự nhiên. Ta đi chuẩn bị cơm canh."
Mạc Hi mắt sáng lên, cười nói: "Thì ra thịt om măng là huynh tự mình làm."
"Đó là đương nhiên, nếu không sao có thể mời cô ăn."
Hắn đưa Mạc Hi vào một gian phòng khách, liền xoay người tự đi.
Mạc Hi bắt đầu tinh tế đánh giá bày trí trong phòng.
Gia cụ thuần một loại gỗ hoàng dương tỏa ra mùi thơm cực nhẹ. Một món gia cụ lớn bằng gỗ hoàng dương đã là khó kiếm, càng không cần phải nói cả phòng như vậy. Xem ra Anh Hoa Tạ có thể trở thành sơn trang nghỉ dưỡng nổi tiếng, chủ nhân nó nhất định bất phàm. Trọn bộ gia cụ phong cách thống nhất, chạm trổ hoa cỏ quấn quýt, hơn nữa phù điêu cũng tạo thành từ hoa văn cây cỏ. Thủ công tỉ mỉ, tinh xảo đặc sắc.
Trên tường treo một bức tranh sơn thủy vẽ theo lối thủy mặc, trang giấy đã ố vàng, có vẻ đã lâu năm. Trong tranh có một nam tử đứng trên đò. Bối cảnh là một dòng sông chảy từ nơi núi cao hiểm trở đâm thẳng trời cao xuống. Mạc Hi bỗng nhiên cảm thấy cảnh sắc trong tranh vô cùng quen mắt, lại nhất thời nghĩ không ra. Lại nhìn kĩ nam tử trong tranh, bên hông đeo một thanh đao cong, cùng thanh đao khảm trân châu và ngọc lục bảo Mộc Phong Đình thường hay