Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341964
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1964 lượt.
nói: "Hắn là một vị cố nhân của ta, cũng họ Cố, tên An. Xin Cố ma ma đem chuyện của Cố An kể lại."
Cố ma ma nghe thấy tên Cố An, quả nhiên trong mắt xẹt qua một tia sáng, cảm giác giống như giảm đi vài phần tang thương. Nhưng mà rất nhanh liền hiện vẻ khó xử muốn nói lại thôi. Mạc Hi thấy cũng không thúc giục. Lục Vân bên cạnh nói: "Ngài có việc gì cứ nói."
Cố ma ma gật gật đầu nói: "Lục Vân cô nương đối với tôi có ân, nếu cô nương là bạn của Lục Vân cô nương, tôi tự nhiên tin." Bà chần chờ, nói tiếp: "Cố An kỳ thật cũng không phải con ruột của tôi."
Mạc Hi thầm nghĩ: chẳng lẽ Duệ vương cùng hắn thật đúng là song sinh!
Cố ma ma nói tiếp: "Cô nương nói vậy đã đoán ra phần nào. Đứa con số khổ kia của tôi cùng đương triều ngũ hoàng tử Duệ vương Lý Nghĩa đúng là huynh đệ sinh đôi." Bà đã mở miệng đương nhiên sẽ nói hết. Mạc Hi liền nín thở yên lặng nghe.
"Biểu muội tôi là Tĩnh quý phi mẹ đẻ của ngũ hoàng tử. Năm đó nàng sinh được hai con trai. Không cần nói ở trong cung, cho dù ở nhà quan lại bình thường song sinh tử cũng là điềm xấu. Nàng liền hạ quyết tâm, đem đệ đệ sinh trễ hơn vụng trộm đưa ra khỏi cung nhờ tôi nuôi nấng. Lão gia nhà chúng tôi nói tôi lỗ mãng, chuyện lớn như vậy cũng không thương lượng cùng ông ấy liền tự tiện làm chủ. Nhưng lão gia nhà tôi trạch tâm nhân hậu, vẫn đồng ý nuôi. Ông còn tự mình đặt tên An nhi, hi vọng nó có thể bình an lớn lên, rời xa thị phi trong cung. Đứa nhỏ lúc còn bé nhìn không ra, lớn lên rất dễ lộ sơ hở. Lão gia vì tránh gặp rắc rối, liền hướng triều đình xin ra ngoài, đến Cẩm Châu nhậm chức, tránh xa kinh thành. Tôi không con cái, Cố gia chúng tôi từ đó vẫn coi An nhi như con ruột tự mình nuôi nấng. Không ngờ năm An nhi chín tuổi, lão gia bởi vì bị cuốn vào bè đảng tranh đoạt, cả nhà bị tịch thu, nam tử trưởng thành bị xử trảm, chưa tới hai mươi giống như nữ tử cùng bị bán. Tĩnh quý phi sau khi biết được đương nhiên vì Cố gia cầu tình, ai ngờ lại vì hậu cung không thể tham gia vào chính sự mà làm thánh nhan tức giận, bị biếm lãnh cung. Nàng từ nhỏ yếu ớt, sinh hạ song sinh tử thân mình đã hao tổn rất lớn, trong lãnh cung thiếu thuốc thiếu thức ăn, nàng lại bởi vì lo lắng cho An nhi tích tụ trong lòng, không lâu sau liền qua đời. Qua chừng bốn năm, đồng nghiệp của lão gia năm đó có người trở mình, lật lại bản án năm đó, Cố gia cũng nằm trong hàng ngũ miễn xá. Một phụ nhân như tôi từ ngàn dặm xa xôi một đường ăn xin đến Kim Lăng, luôn hỏi thăm tin tức của An nhi. Tiếc rằng nhiều năm trôi qua vẫn không chút tin tức." Nói đến đây bà đã khóc không thành tiếng, lại vẫn vội vàng nói: "Cô nương biết tung tích của An nhi sao?"
Mạc Hi thấy bà cảm xúc quá mức kích động, lập tức liền quyết định tạm thời không nói cho bà biết Cố An bị tổ chức mua đi, cùng với chuyện xảy ra sau đó, chỉ đợi sau này từ từ nói cho bà nghe, liền nói: "Không dối gạt ngài, mấy năm nay ta cũng luôn hỏi thăm tung tích của hắn. Năm đó khi ta còn là đứa trẻ, tại Kim Lăng kết bạn với hắn, sau lại liền mất liên lạc."
Cố ma ma nghe Mạc Hi nói như thế, đôi mắt ngập tràn hi vọng trong khoảnh khắc ảm đạm xuống, nức nở nói: "Vô luận như thế nào, xin cô nương vì chút tình nghĩa quen biết, giúp đỡ tìm tung tích của nó."
Mạc Hi chỉ có thể qua loa gật gật đầu. Nàng giờ phút này tâm loạn như ma, thật sự khó có thể đối mặt với người thân của Cố An, nàng làm sao có thể nói trước mặt người ta, Cố An chết dưới kiếm của mình. Nhưng nàng sao có thể không nói thật đây.
Mạc Hi tự mình đưa Cố ma ma ra ngoài.
Lục Vân vẫn là lần đầu tiên thấy nàng vẻ mặt ảm đạm như thế, cũng không biết an ủi thế nào, chỉ nói: "Cô nương yên tâm đi, tôi sẽ chăm sóc Cố ma ma ổn thỏa."
Mạc Hi gật gật đầu nói: "Đa tạ cô. Chỉ cần ta còn sống, nhất định sẽ nuôi bà ấy đến cuối đời." Thầm nghĩ: đây cũng là chuyện duy nhất ta có thể làm vì huynh. Từ xưa đến nay, con song sinh đều không có quyền thừa kế. Năm đó mẹ ruột huynh đưa huynh đi, không phải chỉ vì bảo đảm tương lai Lý Nghĩa có thể có tư cách đi lên đại bảo. Chỉ là vận mệnh đối với huynh thật quá bất công.
Huynh muội
Trong xe ngựa, Phùng Thiệu cùng Lý Nghĩa ngồi đối diện, trong lòng không khỏi sợ hãi.
Lý Nghĩa nói: "Mới vừa rồi trong bữa tiệc ngươi thấy thế nào?"
Phùng Thiệu cân nhắc dùng từ, thật cẩn thận đáp: "Vương gia, thuộc hạ thấy vẻ mặt hành động của tiểu hầu gia, hình như hoài nghi Mộc cô nương là muội muội thất lạc nhiều năm của hắn."
Lý Nghĩa trầm ngâm nói: "Ừ. Ngươi nói đây rốt cuộc là thật hay giả?"
Tử Thù lại đưa ra bái thiếp nói: "Công tử mời cô nương dời bước. Xin cô nương nhất định phải đến."
Mạc Hi chỉ yên lặng tiếp nhận, nói tạ.
Thấy nàng không nói đi cũng không nói không đi, Tử Thù cũng không thấy lạ, chỉ cung kính hành lễ cáo từ.
Mạc Hi nhìn theo hắn ra ngõ nhỏ mới trở lại phòng, mở bái thiếp ra tỉ mỉ đọc. Sở Hoài Khanh muốn nàng hai ngày sau đi Anh Hoa Tạ, nói là có chuyện quan trọng muốn nói.
Đúng lúc Lục Vân tiến vào, thấy Mạc Hi vẻ mặt đăm