Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341960

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1960 lượt.

o mắt lại hỏi Mạc Hi cùng Lý Nghĩa quen biết như thế nào.
Mạc Hi sớm nhịn hắn nãy giờ, trong lòng lại mắng không dưới mười lần. Đối với loại vấn đề làm không tốt sẽ phạm vào kiêng kị của Duệ vương này, nàng tự nhiên sẽ không chủ động trả lời, vì thế im lặng là vàng.
Lý Nghĩa nói: "Chỉ là tình cờ gặp trên đường, Mộc cô nương nhặt được một vật quan trọng của ta, trả lại."
Mạc Hi thầm nghĩ: chỉ sợ đến lúc đó ngươi không nhớ rõ mạng này là ta thay ngươi nhặt về.
Kế tiếp Sở Hoài Khanh bắt đầu quanh co lòng vòng hỏi thăm hoàn cảnh trong nhà Mạc Hi. Liền ngay cả Lý Nghĩa trên mặt một mảnh lạnh nhạt, kì thực cũng dựng thẳng lỗ tai nghe không sót một chữ. Mạc Hi không khỏi âm thầm kêu khổ, đây là náo loạn đến mức nào a.






Bí ẩn thân thế
Dưới sự cố ý quấy rối của Sở tiểu hầu, không khí của bữa cơm này thật là quái dị.
Sau khi tan tiệc Mạc Hi mang theo Tịch Nhi đang muốn cáo từ Lý Nghĩa, Sở Hoài Khanh hai người, không ngờ Lý Nghĩa đột nhiên nói: "Sắc trời đã muộn, một cô gái như cô đi không an toàn, ta đưa cô về."
Phùng Thiệu bên cạnh trong lòng hơi kinh ngạc, đang định lên tiếng, đã bị Lý Nghĩa dùng ánh mắt ngăn cản.
Sở Hoài Khanh tự quyết định nói: "Vậy phiền Lâm huynh." Dứt lời lại mang theo Tử Thù đi trước.
Lý Nghĩa thấy nàng vẻ mặt bình thản, trong lòng biết nàng thật không đau buồn, thầm nghĩ: thì ra nàng thật không người dạy. Một cô gái như nàng, không thân không thích, lẻ loi một mình, cuộc sống nhất định gian nan. Bao nhiêu nữ tử thân thế giống nàng lưu lạc phong trần, nàng còn có thể tự tôn tự ái như vậy đã là rất không dễ dàng. Hắn cũng không nhớ vừa rồi mình còn cảm thấy Mạc Hi trước mặt người ngoài lộ da thịt cực kì không ổn, trong nháy mắt ngược lại đã cảm thấy nàng tự tôn tự ái.
Hai người nhất thời không nói gì, trong xe dị thường im lặng. Ngay cả Tịch Nhi cũng quy củ ngồi, không nói một lời, cũng không nhắc lại làm chuyện cho Lý Nghĩa cùng Cố ma ma nhìn nhận.
Xe ngựa đi tới ngõ hẹp, Mạc Hi nói: "Đa tạ Lâm công tử." Nàng không đợi Phùng Thiệu mở cửa xe, liền dẫn đầu nhảy xuống, tiếp được Tịch Nhi liền xoay người muốn đi.
Không nghĩ Lý Nghĩa lại xuống theo, nói: "Ta đưa cô vào."
Vì thế một trước một sau đi vào ngõ hẹp hơi u ám. Mạc Hi trong lòng kinh ngạc, lấy thân phận địa vị của Lý Nghĩa, vậy mà lại chịu đi phía sau mình.
Nàng một đường đều chăm chú lắng nghe động tĩnh chung quanh, trong lòng nghi hoặc không thôi: nơi như vậy dễ mai phục nhất, Lý Nghĩa chủ động theo tới, chẳng lẽ thật sự yên tâm đối với ân nhân cứu mạng như nàng sao? Song mặc dù Lý Nghĩa yên tâm, có tượng phật lớn như hắn ở đây, nàng cũng phải cẩn thận.
Mạc Hi xa xa liền nhìn thấy Lục Vân ở cửa ngóng trông, vội vàng tiến lên nói: "Xin lỗi, chờ sốt ruột rồi."
Lục Vân thấy Lý Nghĩa đi theo phía sau, trong lòng kinh ngạc, trên mặt lại ra vẻ như mới gặp hắn lần đầu. Hai người cũng không chào hỏi, chỉ cách nhau vài bước, gật đầu là xong.
Đợi xe ngựa của Lý Nghĩa đi xa. Lục Vân mới nói: "Cô nương sao giờ mới về a."
Mạc Hi liền đem chuyện vừa rồi bị Sở Hoài Khanh kéo đi Cúc Thủy Các, lại bị đổ trà nóng nói ra.
Lục Vân nhíu mày lo lắng nói: "Sở tiểu hầu gia này rốt cuộc định làm gì? Dường như có chủ ý gì đó với cô nương." Thầm nghĩ: nếu cô nương có chuyện gì, bảo tứ thiếu như thế nào cho phải đây.
Mạc Hi lắc đầu nói: "Nếu nói đến ai khác, ta còn có thể đoán trước vài phần. Sở Hoài Khanh tâm tư lại rất khó nắm bắt."
"Tóm lại cô nương phải cẩn thận." Lục Vân vừa nói vừa kéo tay áo Mạc Hi xem xét, thấy cánh tay nàng có chút đỏ, nhưng không nổi bọt nước, liền yên lòng, lại lấy thuốc thoa cho nàng.
Mạc Hi thấy Lục Vân muốn nói lại thôi, biết nàng là muốn hỏi chuyện Lý Nghĩa, liền nói: "Trước mắt lại có thể biết rõ ràng một chuyện, nhờ Lục Vân tìm Cố ma ma đến."
Lục Vân hiếu kỳ nói: "Mấy ngày trước có nghe Tịch Nhi nói, chẳng lẽ Cố ma ma thật sự nhận biết vị cố nhân theo như lời cô nương nói?"
"Tám chín phần mười."
Lục Vân tự mình đi tìm Cố ma ma, bởi vậy bà rất nhanh được đưa vào phòng.
Phụ nhân đến đại khái hơn bốn mươi tuổi, mặc quần áo vải thô, nhìn qua cực kỳ sạch sẽ, tóc sơ cẩn thận tỉ mỉ, tướng mạo nhàn nhã, giơ tay nhấc chân thậm chí còn có vài phần khí phái đại gia.
Không đợi Mạc Hi đặt câu hỏi, phụ nhân kia liền nói: "Mới vừa rồi đều nghe Tịch Nhi đứa nhỏ này nói, cô nương không cần phí tâm tư vì tôi. Vị công tử ngày đó gặp trên đường kia quả thật không phải con tôi. Chỉ là bộ dạng có chút giống thôi."
Mạc Hi là loại người nào, thấy bà vừa đến liền lấp kín đề tài, chỉ cảm thấy trong đó sợ là có điều kỳ quái. Nàng cũng không hỏi, chỉ ra hiệu cho Lục Vân.
Lục Vân ngầm hiểu, liền nói: "Cố ma ma đem chuyện con ngài kể ra xem, tôi cũng có thể giúp hỏi thăm. Kỳ thật Mộc cô nương có quen một người giống hệt vị công tử ngài gặp trên đường kia." Nói đến đây, nàng cố ý dừng lại không nói.
Cố ma ma quả nhiên biến sắc, lập tức hỏi: "Lời này là thật sao?"
Mạc Hi gật gật đầu, khẩn thiết