Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341994
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1994 lượt.
o phải đây." Dù là Đường Đức quen gặp sóng gió, giờ phút này cũng không ngăn được lệ tuôn đầy mặt.
Đường Quân dù sao cũng là gừng già, trong chốc lát đã tỉnh táo lại, liên tục phát ra vài mệnh lệnh: "Phái một đội người đuổi theo đưa thiếu gia trở về, ta muốn đích thân mang nó đến Việt Kiếm Môn chịu đòn nhận tội. Phát Đường Môn Lệnh bảo Đường Hoan lập tức trở về. Toàn Bảo giới nghiêm. Rút toàn bộ nhân mã của Đường Môn về, việc truy tìm bản vẽ Bạo Vũ Lê Hoa Đinh và người để lộ bí mật tạm thời gác lại."
"Lão gia, ngài nghỉ một chút đi." Đường Đức giờ phút này không khỏi xưng hô như khi Đường Quân còn chưa lên làm chưởng môn.
"Mắt thấy họa diệt môn ngay trước mắt, ta sao có thể không vội đây!" Đường Quân dùng đôi tay xưa nay vững vàng che kín khuôn mặt già nua, giờ phút này run run như lá cây trước gió.
Sau khi đã hơi bình tĩnh, Đường Quân hạ lệnh phong tỏa toàn bộ Mộng Viên, cũng bất chấp tị hiềm, cẩn thận kiểm tra xác Tiêu tiểu thư. Toàn thân trên dưới chỉ có một vết thương cực nông trên cổ, vẫn chưa tổn thương đến động mạch, không có dấu hiệu trúng độc. Máu đỏ tươi đọng lại nhuộm chăn gấm thành màu đỏ sậm, theo lượng máu mà xem, xác nhận mất máu quá nhiều mà chết. Thuần Quân kiếm cũng không bị động qua. Huống chi Bích Lưu châu đang đặt trong hà bao uyên ương mang bên người nàng, cho dù có người cố ý hạ độc cũng không ngại. Đường Quân lấy hạt châu bóng tròn phát ra ánh sáng rực rỡ kia ra chậm rãi nắm trong lòng bàn tay, sắc mặt ngưng trọng.
Chẳng lẽ thật là bởi vì Thuần Quân. Trong truyền thuyết Thuần Quân sắc bén có thể làm vết thương không khép miệng, chảy máu không ngừng.
Xương chôn nơi nào chẳng phải đất khách.
Mạc Hi lại một lần nữa làm hái hoa tặc, vượt đường ngày đêm mang về một bó to sơn trà trắng.
Cuối thu không khí trong lành hiếm có, trời cao mây nhẹ.
Nhưng nơi này gió núi lại lạnh thấu xương.
Gió gào thét hất tung làn váy của nàng, lộ ra bóng dáng đặc biệt yếu ớt.
Nàng không vì huynh ấy lập bia. Vốn nghĩ rằng năm ba ngày liền có thể quên. Nay lại dùng suốt ba năm để quên. Vốn tưởng rằng giữ huynh ấy năm ba ngày, nay vừa ở Kim Lăng là ba năm.
Ngẫm lại bản thân thật sự là quái đản, loại chuyện mèo khóc chuột này cũng duy trì những ba năm.
Nàng cong môi nở một nụ cười chế giễu lạnh lùng, đặt bó sơn trà trắng xuống, ngồi trên đám cỏ hoang lạnh lẽo, lòng cũng an tĩnh hơn.
Sự ấm áp duy nhất lúc còn nhỏ, đã vùi thân nơi này. Nàng tự dùng hai tay bới đất thành mộ. Ngày đó nàng lén trộm thi thể huynh ấy từ đống xác chết ra, trong đêm tối đen, một mình cõng huynh ấy, thẳng đến lúc kiệt sức mới chôn ngay tại chỗ.
Mạc Hi cảm thấy nếu mình có lương tâm thì từ lâu đã chôn thân ở đây.
Từ ngày đó nàng bắt đầu thử không nghĩ đến quá khứ, cũng không nghĩ đến tương lai nữa. Chỉ nghĩ đến sống sót. Nếu đó là hi vọng của huynh ấy.
Đến nay nàng vẫn nhớ rõ kiếm mình đâm vào ngực huynh ấy, cảm giác được trái tim huynh ấy ngừng đập, máu từ từ lạnh dần, sinh mệnh từng chút từng chút rời khỏi, còn cười với nàng. Nụ cười kia không ngờ lại ấm áp mà vui vẻ.
Không biết xương mình rồi sẽ chôn nơi nào. Nhưng có gì khác nhau đâu, nơi nào cũng là đất khách a.
Mạc Hi chậm rãi đứng lên, đi xuống núi.
Xa xa có mấy người cũng đến tảo mộ. Là Đường Hoan.
Mạc Hi đang do dự có nên tiến lên hay không, cô gái váy lục đã nhìn thấy nàng, vẫy tay với nàng.
Người trong võ lâm đều biết, người Đường Môn đều được chôn tại Mộ Viên phía sau Đường Gia Bảo, vậy nơi này là ai?
Trên mặt Đường Hoan nhìn không ra thương cảm, chỉ như có một chút buồn bã cùng hoài niệm, khi Mạc Hi đến gần, không ngờ lại cười nhàn nhạt với nàng.
Gió núi thổi y bào của hắn bay phất phới, hắn chậm rãi cúi người, nhẹ nhàng đặt bó cúc trắng cuối cùng ở trước mộ. Lúc này Mạc Hi mới biết cái gì gọi là nghi phạm thanh linh, phong thần hiên cử (nghi lễ đúng chuẩn, đẹp đẽ, phong phạm, cử động như thần).
Vị Đường Môn tứ thiếu này tặng hoa lại không có sáng kiến gì cả, chỉ toàn là cúc trắng. Bày đầy hết cả mộ. Cũng là mộ không bia.
"Đó là muội muội ta." Mạc Hi giấu sự kinh ngạc vào lòng, im lặng nhìn hắn.
Đường Hoan cũng không nói tiếp, giống như đang chìm vào kí ức. Qua chừng một chén trà nhỏ, hắn bỗng phục hồi tinh thần lại, cười xin lỗi với Mạc Hi. Ý bảo gã sai vặt bên cạnh có thể đi rồi.
Gã sai vặt kia võ công thường thường, hạ bàn lại cực ổn, cõng Đường Hoan xuống núi, bước chân vô cùng vững vàng.
Đoàn người đi xuống chân núi, trên đường không ai nói gì.
Mạc Hi muốn đi Cơ Xảo Các, không nghĩ tới Đường Hoan cũng vậy, vì thế đồng hành.
Lần này được tiểu nhị trực tiếp dẫn đến nhà kho. Nơi đó có chút giống ngân hàng bảo hiểm thời hiện đại, dọc đường đi tiểu nhị hoặc gõ hoặc đánh, ngay cả cất bước cũng vô cùng nghiêm cẩn, có lẽ bố trí không ít cơ quan ngầm.
Chưởng quầy thấy bọn họ, nhanh chóng đứng lên. Nhận thẻ bài hình đầm rồng hang hổ của Mạc Hi, gắn vào đầu một ngăn kéo nhỏ, chỉ nghe tách một tiếng, dãy tủ phía trên giống như tủ tiền bắn ra một cái hộp gỗ. Phật Di Lặc người tròn châ