Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342173

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2173 lượt.

n ngắn, đi từng chút một, còn có xu thế muốn lăn, thật vất vả mới lấy ra được một cái hộp trang sức bằng gỗ dẻ màu sáng sơn bóng đưa đến trước mặt Mạc Hi. Trên hộp chỉ khắc vài cành phong lan, cho con gái thật quá mức mộc mạc. Chưởng quầy hôm nay đặc biệt ân cần, chủ động đưa ra yêu cầu dùng gỗ tử đàn làm lại một cái hộp mạ vàng cho Mạc Hi, không lấy một xu. Mạc Hi nhìn thủ công tinh tế rất vừa lòng, quá lộng lẫy dễ bị người ta nhận ra, lại không hay. Nàng chẳng qua chỉ muốn có thứ để sắp xếp đạo cụ hóa trang của mình mà thôi.
Thừa dịp Mạc Hi kiểm tra hộp trang sức, Phật Di Lặc hai tay nâng một chén song li bạch ngọc đến cho Đường Hoan, bên trong là tuyết lê chưng với xuyên bối và bách hợp.
Mạc Hi vẻ mặt tò mò đánh giá nhà kho, tổng thể mà nói một loạt ngăn tủ kia sắp xếp rất giống bày trí trong tiệm thuốc. Nhưng chỉ chốc lát, khóe mắt chưởng quầy đã giật không dưới ba lần, Mạc Hi cười thầm trong lòng, không chút vướng bận, cáo từ rời đi.
Đường Hoan bảo nha đầu váy lục đưa nàng ra ngoài, Mạc Hi liền bắt chuyện với cô ấy.
"Thiếu gia các người có bệnh ho khan à? Không bằng thử nước gừng mật đường xem, thông cổ."
"Cô nương có lòng. Chỉ là cô nương có điều không biết, thiếu gia chúng tôi bản thân đã là nửa thần y rồi, nhưng chứng ho khan này lâu ngày không dứt."
"Thần y còn có một nửa à, cách nói này giải thích như thế nào?" Mạc Hi thật rất thích tiểu cô nương hoạt bát này.
"Có câu ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, đạo lý chẩn bệnh cũng giống như thế, tự trị cho mình không bằng để người khác trị. Cô nương cảm thấy có đúng không?"
"Lời này nói không sai." Ngừng lại một chút, Mạc Hi giống như nhớ tới cái gì, lại nói "Hôm nay tình cờ gặp mặt, không mang theo ô. Không biết quý phủ ở nơi nào, ta sẽ đến để bái tạ."
"Chính là đệ nhất gia cạnh cầu Chu Tước."
Lục Vân
Hai ngày sau, Mạc Hi mang tạ lễ đến.
Mở cửa là cô gái váy lục kia, vừa thấy Mạc Hi liền vui vẻ mời nàng vào.
Tòa nhà lớn năm gian, nhưng vì bày trí thanh u, nên không lộ vẻ hiên ngang. Trong vườn hoa cỏ tươi tốt, nước chảy róc rách. Giữa hành lang gấp khúc là một vườn cây cảnh nhỏ. Guồng nước cao khoảng nửa người đưa thác nước nhỏ trên núi giả dẫn về phía ống trúc, đợi nước đầy sẽ đảo hướng, cứ thế tiến dần lên, tưới khắp cả vườn. Thấy Mạc Hi nhìn đầy hứng thú, cô gái váy lục cũng không thúc giục, giới thiệu cách bố trí vườn cho nàng biết.
Quả là bút tích của Đường Hoan.
Cuối cùng cũng đến nơi rộng nhất vườn, là một rừng lá phong lớn, nhuộm đỏ cả chân trời.
Đường Hoan tựa hồ đã sớm dặn dò, cô gái váy lục trực tiếp đưa Mạc Hi đến thư phòng.
Mạc Hi đưa lễ vật lên, là một gốc hoa lan để trong chậu tử sa, nở từ cuống lên, hoa màu xanh nhạt, chính là tuyệt phẩm trong các loại lan.
Cô gái váy lúc hai mắt sáng ngời, nói: "Cô nương sao lại biết tục danh của tôi."
"Chỉ cảm thấy chậu Lục Vân này xứng với cô, không nghĩ tới lại trùng hợp như vậy." Phong tổ tra không được chút tin tức nào về muội muội của Đường tứ, lại dò xét được nha đầu bên người hắn tên Lục Vân, quả thật là cô ấy.
"Tôi chỉ là một nha đầu, làm sao xứng với hoàng hậu của các loài lan. Cô nương khen sai rồi." Lời tuy như thế, nhưng giọng điệu không hề tự ti, vui vui vẻ vẻ nhận. Nhất thời lại hoàn toàn quên mất vị Đường Hoan chủ tử này rồi, chỉ loay hoay trong phòng, thử bày ở vài nơi, lại vẫn thấy không ổn.
"Ta biết tên cô rồi, nếu cô lại gọi ta là cô nương thì quá xa lạ rồi. Ta họ Mộc tên Khê, mộc là cây, khê tức nước suối."
Đường Hoan thấy hai nàng không coi ai ra gì đối đáp có vài phần kinh ngạc lẫn buồn cười. Hoa này quý báu như thế, người ta lại cố tình lướt qua người chủ nhân như hắn đưa cho nha đầu của mình. Vị cô nương này làm việc thật nhanh nhẹn thú vị, tên nghe mặc dù bình thường, lại có ý chỉ thiên nhiên, cũng tương xứng với nàng. Lục Vân chính là loại lan quý, ngàn vàng khó cầu, càng không cần nói nó là hoa mùa xuân. Trong thời tiết cuối thu này, lan lại nở hoa, cành lan nghiêng nghiêng, không gió tự tỏa hương. Xem ra vì gốc hoa này, mạch nước ngầm trong thư phòng hắn không đợi được đến mùa đông đã bắt đầu dùng rồi, chỉ là nếu thế thì không khí sẽ khô hanh, còn phải nghĩ thêm cách khác. Người mẫn tuệ như hắn, lại không nghĩ tới mạch nước trong vườn là suối nước nóng, hoa này chuyển vào vườn chẳng phải tiện lợi hơn sao.
Mạc Hi không biết suy nghĩ của hắn, chỉ chăm chú đánh giá thư phòng. Nơi này bày trí lấy đơn giản thanh nhã làm chủ đạo, trên giá sách gỗ lim dựa vào tường xếp đầy các bộ sách đóng gáy. Nhìn kĩ hơn, sách dược chiếm đại đa số, truyện ma quỷ, tạp ký, truyện ký cũng không ít, có thể thấy chủ nhân đọc rộng.
Trên án thư bày một cái đồ rửa bút phỉ thúy hình quả đào. Bên cạnh có những bức vẽ tỉ mỉ, liếc mắt quét qua hình như là bản vẽ thiết kế.
Đường Hoan thấy ánh mắt nàng nhìn về phía bản vẽ, chẳng những không che giấu, ngược lại hỏi: "Nghe nói ‘thất xảo bản’ Cơ Xảo Các bán chính là do cô nương tiện tay vẽ ra. Tại hạ đang thiết kế một vật, không biết cô nương có hứng thú đánh giá hay không."
Mạ