Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342020
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2020 lượt.
a không?"
Đường Hoan âm thầm than nhẹ một tiếng, bản thân lúc ở thư phòng đặt chậu Lục Vân kia cũng từng nghĩ, nếu quả thật là nàng, chỉ cần nàng không ra tay trước, mình sẽ không ra tay với nàng. Chỉ là sau đó nàng triển lộ võ công lại là vì giúp mình, trong lòng không khỏi thay đổi suy nghĩ nhiều lần. Nếu bình thường hắn còn có thể cẩn thận chu toàn, nhưng lúc này không thể có chút sai lầm, bất đắc dĩ chỉ có thể ra tay trước. Lập tức gật gật đầu, cũng đưa mắt nhìn nàng, nghiêm nghị nói: "Ta sẽ cho cô nửa viên thuốc giải trước, có thể đảm bảo cô bình an ba tháng. Trong ba tháng này, nếu dựa theo cách làm của cô, thiết kế ‘Mạn Thiên Hoa Vũ’ có cải tiến, ta liền trị tận gốc cho cô."
Mạc Hi trong lòng oán hận, cho dù nàng buộc hắn đem thuốc giải ra ngay lúc này cũng không dùng được a, ai biết đó là cái gì, lại không thể ăn thử. Nếu cho chuột ăn, lỡ như thuốc giải là thật, hoặc đó căn bản không phải thuốc giải, chỉ dùng để lừa gạt nàng, nhưng không có độc tính thì sao. Hoặc là một loại độc dược khác, một hai năm sau mới phát độc thì sao. Thuốc giải lại là độc quyền của Đường Môn, nơi khác không có. Mà nàng ngay cả bản thân trúng độc gì cũng không biết.
Biện pháp của tên nhóc này thật đáng đánh đòn, khiến mình trong ba tháng phải làm bảo tiêu miễn phí của hắn. Hắn hiện tại bị người truy đuổi chạy trối chết, vạn nhất mình không chú ý, hắn đi đời nhà ma, nàng tìm ai khóc đây. Hoặc là tứ thiếu hắn vừa cao hứng liền chạy về đất Thục thu thập giang sơn cũ, chẳng lẽ nàng phải ngàn dặm xa xôi chạy đến địa bàn của người ta đòi thuốc giải sao? Đây là chuyện gì chứ!
"Làm sao ta biết được độc trên người mình đã được giải hoàn toàn?" Mạc Hi nhíu nhíu mày, nhìn chằm chằm Đường Hoan.
"Ta sẽ tìm Y Tử Nhân Bất Yếu Tiễn (chữa chết người không cần trả tiền) Tiết Đồng chẩn đoán để chứng minh có được không?" Giọng điệu của Đường Hoan có điểm giống như người lớn dỗ dành trẻ con, cực kỳ dịu dàng.
Kỳ thật Tiết Đồng vốn có ngoại hiệu là Y Bất Tử Nhân Yếu Cấp Tiễn (chữa không chết người phải trả tiền), nhưng vì rất khó đọc, dần dần đã được nhân sĩ giang hồ tự động sửa lại. Ý của nó là chỉ cần trị không chết người thì đều phải trả tiền, mặc dù là một gã lang băm vô lại, nhưng tốt xấu gì cũng coi như có chút đạo đức nghề nghiệp, ý nghĩa của ngoại hiệu bị sửa lại kia liền biến thành nếu bất hạnh trị chết người, hào phóng một chút, không cần tiền khám bệnh, giữ lại làm phí tang ma đi. Tên thầy lang giang hồ không chịu trách nhiệm này, mỗi ngày người cầu y hỏi bệnh lại nhiều như cá diếc qua sông. Nhưng vì ông ta thần long thấy đầu không thấy đuôi, muốn ông ta khám bệnh chờ mười ngày nửa tháng vẫn còn ngắn, đợi đến mộ phần dài cỏ cũng không có gì ngạc nhiên. Nhưng mà Đường Hoan cùng ông ta có giao tình cũng chẳng có gì lạ, hơn một trăm hiệu thuốc của Đường Môn không phải mở vô ích.
"Ta làm sao mà biết ông ta với huynh không phải cùng một phe?" Mạc Hi hỏi đến một vấn đề thuần kĩ thuật. Tìm kẻ thứ ba ra mặt quả thật là chủ ý không tệ, chỉ là ai có thể cam đoan lập trường của người đó công bằng.
Nhưng Đường Hoan nghe xong lại có một cảm thụ khác, nhẹ giọng nói "Tin hay không thì tùy." Đầu hơi nghiêng, môi nhếch lên, không thèm để ý tới Mạc Hi. Nếu Lục Vân thấy một màn này chỉ sợ tròng mắt cũng rớt ra luôn, thiếu gia đối với ai mà không tao nhã có lễ, cho dù nhìn người không vừa mắt cũng tìm thời cơ khác ngấm ngầm đâm một dao, có khi nào bày tỏ thái độ trước mặt người ta đâu?
Mạc Hi chợt cảm thấy khó hiểu, mình mới là người bị hạ độc, nàng còn chưa giận, vị thiếu gia này bực bội cái gì. Chẳng lẽ thực sự có vấn đề, Đường Hoan bởi vì chột dạ mới giả bộ tức giận, dụ nàng mắc câu?
Nhưng trong khoảng thời gian ngắn Mạc Hi cũng không nghĩ ra cách nào khác. Cũng không thể mỗi ngày đi theo hắn, một khi phát hiện có biến, dùng một hơi cuối cùng kéo hắn cùng xuống hoàng tuyền chứ. Tình thế mạnh hơn người, vẫn là trước kiềm chế một chút. Vô luận như thế nào, đàm phán xem như có tiến triển. Mạc Hi tự giác tạm thời bảo vệ mạng nhỏ, liền từ trong lòng Đường Hoan chui ra, sảng khoái giải huyệt đạo cho hắn.
Đường Hoan được giải huyệt lại vẫn ngồi yên, không biết tâm tư ở nơi nào.
Mưa gió sắp đến
Mất một lúc lâu sau Đường Hoan mới cảm giác được một ánh mắt sáng quắc như kẻ trộm đang nhìn chằm chằm mình, bỗng bừng tỉnh, bật cười nói: "Giải dược khi nào thuận tiện sẽ đưa cho cô. Thế nhân đều nói \'Túng tử hiệp cốt hương, bất tàm thế thượng anh\' (kẻ hành hiệp có chết, cũng không thẹn sống trên đời). Chỉ riêng cô sợ chết à?" Ngữ khí trêu chọc, một câu liền loại bỏ cảm giác xấu hổ vừa rồi, không khí cũng thả lỏng hơn. Dù sao mình hạ độc nàng trước, ngày sau hai người còn phải hợp tác, lúc này vẫn nên lấy đạo quân tử để bàn chuyện. Mới vừa rồi chỉ là nhất thời trong lòng trống rỗng, không kịp phản ứng thôi.
Mạc Hi không cho là đúng nói: "Huynh đã trích dẫn của Lí Bạch sao lại không biết câu: \'Sự liễu phất y khứ, thâm tàng thân dữ danh (việc xong phất áo ra đi, kể gì thân thế tiếng tăm trên đời).\' Ta