Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342048

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2048 lượt.

mọi người Đường Môn, đề phòng trưởng lão bằng mặt không bằng lòng, âm thầm ra tay với cô nương. Loan Tố lại vì lòng ghen tị, lén lấy đi ngọc bài, hãm cô nương vào hiểm cảnh. Không ngờ cô nương quả thật không phải người thường, có thể được người chèo đò giúp đỡ qua sông. Thật khiến Loan Tố tự biết xấu hổ.
Loan Tố tuy chỉ là người hầu, nhưng vẫn biết lễ nghĩa liêm sỉ, vì bản thân, làm ra hành động bất nhân bất nghĩa này, thật thẹn với tứ thiếu. Kính xin cô nương thể nghiệm và quan sát chân ý của tứ thiếu, tất cả đều do Loan Tố dựng lên, cho nên Loan Tố sẽ một mình gánh chịu.
Tứ thiếu cả đời cơ khổ, từ nhỏ thân ở Đường Môn như bị đàn sói rình mồi, trước giờ cười không thật lòng, từ sau khi cô nương đến mới chân chính mặt giãn ra. Vật dụng mỗi ngày của cô nương đều do tứ thiếu tự mình an bài, biết cô nương không thích cay, liền lệnh cho đầu bếp của Cúc Thủy Các ở Kim Lăng trở về chuyên vì cô nương nấu nướng. Thấy cô nương đối với da tóc của bản thân không hề quý trọng, liền âm thầm đổi lược có răng phù hợp, lại tự chế nhuận phu cao. Không ngờ cô nương vì mùi thơm mà để qua một bên không dùng, liền một lần nữa chế thuốc nước vô sắc vô vị, tẩm vào áo lót rồi phơi khô để cô nương sử dụng. Tứ thiếu từ nhỏ đã có bệnh ho khan không dứt, đến nay mới có chuyển biến tốt, cô nương lại muốn diễn trò điểm hương, Tứ thiếu vì phối hợp với cô nương, không để ý bệnh ho tự mình đốt hương.
Những việc này không phải chỉ một hai lần. Cô nương xin hãy niệm tình một mảnh chân tình của tứ thiếu đối với cô nương, đừng vì Loan Tố mà giận chó đánh mèo liên lụy tứ thiếu.
Loan Tố lưu.
Mạc Hi xem xong âm thầm than thở, thì ra ngày đó hắn trắng đêm không về là đi ngăn cản trưởng lão Đường Môn mổ gà lấy trứng. Nàng sớm hạ quyết tâm cô độc, tự nhiên không muốn mang trọng bảo của người khác. Bất đắc dĩ người tính không bằng trời tính, mình khắp nơi cẩn thận vì bảo mệnh mới nghĩ ra biện pháp mượn tạm Bích Lưu châu dùng một chút, ai ngờ lại mua dây buộc mình, cuối cùng mượn không trả được. Nếu muốn trả đành phải lấy chết tạ tội, chỉ là nàng rất luyến tiếc cái mạng nhỏ này, đành chuồn trước. Ngày đó nàng muốn mượn Bích Lưu châu thế chân, đã phát hiện mọi người vẻ mặt khác thường, cho nên mới tìm kiếm manh mối trong tàng thư của Đường Môn để giải thích nghi hoặc. Khi nàng xem được câu chuyện của Đường Sùng và phu nhân Vu Diêu, lại đọc đến đoạn "lúc Vu phu nhân hồng nhan tạ thế, Bích Lưu châu chui ra. Mọi người thấy đều ca thán thì ra việc Bích Lưu châu chui vào người chủ không chết không ra, là chuyện xác thực", liền bất an không yên. Vả lại bất luận Đường Hoan thật tình bao nhiêu, ngày đó cảnh tượng đèn hoa sen trôi trong nước kiều diễm ra sao, nàng mềm giọng nhờ vả Đường Hoan vẫn không cho phép lấy Lang Gia trượng ra xem. Nàng lại hỏi việc Đường tiểu thư là muốn xác nhận lời đồn có phải sự thật hay không, tiếc rằng không sai chút nào.
Mạc Hi lại thán Đường Môn không riêng nam nhi nhân tài xuất hiện lớp lớp, liền ngay cả Loan Tố cũng có thể xem là một kỳ nữ tử. Cô ta không ra tay thì thôi, vừa ra tay liền một kích tất trúng, với thủ đoạn này chiêu số của các nữ tử khuê các trong trạch đấu văn của hiện đại quả thực không đủ xem. Mà mình lại mơ mơ hồ hồ bị người ta coi như đối thủ cạnh tranh, diệt trừ một phen, không khỏi xấu hổ. Nhưng Loan Tố dám làm dám chịu, lại biết rõ tình cảm không thể mạnh mẽ đoạt lấy, liền quyết đoán thoát ra, thật sự hiện rõ bản sắc nữ nhân giang hồ.
Mạc Hi đang suy nghĩ, Lục Vân lại lấy ra một khối thuý ngọc xanh biếc trong suốt đưa cho Mạc Hi, nói: "Cô nương bằng ngọc bài này, liền có thể tùy ý ra vào nơi này cùng Cơ Xảo Các." Thấy Mạc Hi chần chờ, Lục Vân lại nói: "Cô nương không cần băn khoăn, tứ thiếu có nói, cô nương thiên tư thông minh, nếu có ý gì hay xin đừng tiếc chỉ giáo. Vật này là tín vật để cô nương ra vào Cơ Xảo Các. Tiền tài tầm thường chắc hẳn cô nương không xem vào mắt, cô nương thích món ăn của Cúc Thủy Các, nếu rảnh rỗi có thể tới đây cũng coi như tạ ơn."
Mạc Hi yên lặng tiếp nhận thẻ VIP của Cúc Thủy Các, trong lòng suy nghĩ nay mình trong lúc vô ý được Bích Lưu châu, cầm một bảo bối lớn như vậy của người ta, như thế nào cũng là bản thân trong lòng không yên, có câu nợ nhiều không lo (mới nợ một lần còn lo lắng không yên, nhưng nợ nhiều lần sẽ không thấy áy náy nữa), thêm một vật này cũng không khác gì. Huống chi đắc tội Đường Hoan nàng cũng không có nửa phần ưu việt, việc khác không nói, nếu bức hắn quá, đến mức cá chết lưới rách, đem chuyện nàng trong người mang bảo vật truyền ra, không cần Đường Môn tự mình động thủ, mỗi ngày người đuổi giết nàng đâu chỉ trăm ngàn. Còn nữa, đắc tội nguồn cung cấp ám khí, độc dược lớn nhất trong tương lai quả thật là cử chỉ không khôn ngoan.
Lục Vân thấy nàng nhận, mới nở nụ cười, lại nghiêm nghị trịnh trọng nói: "Ngày đó lúc Lục Vân bắt giữ Đường Lịch đã bức hắn đem thân phận cô nương nói thẳng ra, báo cho tứ thiếu biết. Cô nương không cần vì thế mà phiền não. Tứ thiếu biết cô nương thân bất do kỉ, không thể không làm, cũng không oán trách