Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342046

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2046 lượt.

g giữa ba tỉnh, vắt qua ba ranh giới, là bến đò lớn nhất sông Mân. Từ trăm năm nay, bến đò Phong Lăng làm nên địa vị quan trọng của sông Mân, không biết có bao nhiêu người muốn đến Thục Sơn bái sư học nghệ đều phải qua nơi này, tiến vào Thục Sơn.
Dạ Bạc (đêm dừng chân) là tên một nhà trọ, có thể nói danh phù kỳ thực (tên xứng với thực). Mỗi khi có gió tuyết, đò không thể qua sông, sẽ có rất nhiều khách dừng ở bờ sông đến Dạ Bạc ở trọ.
Lúc này tiến vào là một người trẻ tuổi nhưng thật không giống người thường. Hắn từ trong gió tuyết mà đến, nhưng vô cùng bình tĩnh, vẻ mặt nhàn nhã sung sướng giống như đang ở ngày xuân nắng ấm được ngắm cảnh thưởng hoa, cả người mang theo cảm giác ấm áp, trên người không có một chút tuyết đọng. Ánh mắt hắn đảo qua, có lẽ là thấy các bàn còn lại đều tốp năm tốp ba ngồi đầy, cũng không quản Mạc Hi là cô nương độc thân, lập tức đi đến bên người nàng, cười hỏi: "Cô nương, tại hạ có thể ngồi cùng bàn không?" Cũng không nói mình mạo muội đường đột gì đó, hỏi rất tự nhiên, giọng nói lại lộ ra sự ấm áp hân hoan.
Thời tiết rét đậm, mọi người ở đây phần lớn đều mặc áo lông, người keo kiệt chút cũng mặc áo bông thật dày. Hắn lại vẫn mặc quần áo mùa thu đơn bạc màu sẫm, chân mang một đôi giày da hươu, trên người không chút tuyết đọng, chút nước cũng không. Ngũ quan tách ra xem cũng không tính đặc biệt anh tuấn, hợp lại liền có một sức hấp dẫn kỳ lạ, nụ cười càng sống động như xuân về hoa nở. Mạc Hi vẫn cảm thấy, trên đời này vô luận nam nữ, xưng được với mỹ nhân tuy nhiều, nhưng phần lớn đều đẹp theo cùng một khuôn, chỉ một số ít có thể đẹp làm cho người ta nhìn qua khó quên, vị soái ca trước mắt này hiển nhiên thuộc loại thứ hai.
Mạc Hi không sao cả gật gật đầu. Hắn liền không chút khách khí ngồi xuống.
Người này còn lấy rượu gạo trước mặt Mạc Hi, rót một ly, uống sạch, buông chung nhỏ, cười nói: "Rượu gạo chủ quán tự nhưỡng này hương vị thật thơm ngọt."
Mạc Hi đối với hành vi ‘tự nhiên’ của hắn cũng không nghĩ là ngang ngược, chỉ đồng ý gật gật đầu, mới vừa rồi mấy hớp rượu gạo xuống bụng, rất hưng phấn tinh thần.
Soái ca ‘tự nhiên’ rót ly thứ hai, lại nói: "Kỳ thật bã còn sót lại khi nhưỡng rượu này cũng có thể dùng, đem trộn đều với muối ăn, gọi là ‘tao ma’. Ủ trong thời gian dài rồi dùng nấu canh, nếu nấu với cá tươi, đó mới gọi là mỹ vị."
Mạc Hi lần đầu tiên nghe thấy tên ‘tao ma’, chỉ là giờ phút này trên đài lại kể đến chuyện Cù chưởng môn mở Tế Thiện Đường, nàng nhất thời không chú ý, nên không tiếp lời. Lần này triều đình tập kết mười vạn đại quân, tấn công Xích Diễm ở quan ngoại lần nữa, đất Thục vì cách biên cảnh không xa, tráng đinh bị bắt đi chinh chiến nhiều vô số kể. Vì thế xuất hiện một hiện tượng thật kỳ lạ, gia quyến của những tân binh nhập ngũ không người trông nom, hơn nữa trong mùa đông sinh vật ít ỏi, cô nhi quả phụ duy trì cuộc sống rất khó khăn. Còn có thê tử mang thai, trong nhà không người. Tế Thiện Đường mở ra chuyên thu lưu những người này. Mạc Hi thầm nghĩ, Cù chưởng môn này cuối cùng cũng làm được một việc tốt.
Soái ca ‘tự nhiên’ hình như đối với hậu quả của việc trưng binh nhập ngũ vô cùng bất mãn, khi nghe đến đoạn này, đôi mày kiếm cau chặt không chút buông lỏng, đợi người kể chuyện nói đến đoạn khác, hắn mới khôi phục vẻ mặt giống như đang ở ngự hoa viên ngắm hoa, cười nói: "Nghe xong đoạn này, ta lại nhớ tới một truyện cười, tại hạ kể ra, coi như cảm tạ cô nương khoản đãi rượu nước." Không đợi Mạc Hi lên tiếng, hắn liền bắt đầu kể: "Người có thai bảy tháng, liền sinh ra một đứa trẻ, người cha sợ nuôi không lớn nổi, gặp người lập tức hỏi. Một ngày nọ, cùng bạn bè nói đến việc này. Người bạn nói: ‘Việc này không ngại, ông tổ nhà tôi cũng bảy tháng xuất thế.’ Người kia kinh ngạc hỏi: "Nếu nói như vậy, lệnh tổ sau đó có nuôi lớn được hay không?"
Mạc Hi nhìn soái ca ‘tự nhiên’ gần ngay trước mắt nói xong còn cười rực rỡ như ánh mặt trời, thầm nghĩ: ta có thể lại mời ngươi một bầu rượu nữa, chỉ cầu ngươi câm miệng thôi.
Anh hùng cứu mỹ nhân
Bỗng nhiên cửa quán mở rộng, gió tuyết bên ngoài mạnh mẽ tràn vào, mọi người trong đại sảnh đều vì hàn khí đột ngột xâm nhập mà quay về phía cửa mở to mắt nhìn. Ngay cả người kể chuyện cũng ngừng lại, ngẩng đầu nhìn xung quanh.
Là vài đại hán mặc trang phục quan binh cùng vào. Cầm đầu là một người vạm vỡ, mắt lộ hung quang, trên má trái có một vết sẹo do đao dài chừng hai tấc, thật khiến người ta sợ hãi. Đại hán mặt sẹo nhìn quanh bốn phía một chút, đột nhiên ném trường đao trên tay lên bàn gần hắn nhất, người này cũng có vài phần cậy mạnh, chén trên bàn lập tức bị đập nát, canh thừa cơm dư bắn tung tóe khiến hai thương nhân ngồi đó chật vật không chịu nổi, nhưng hai người này rõ ràng giận mà không dám nói, cũng không tranh cãi, chỉ đi qua một bên.
Nào biết mặt sẹo lại không buông tha bọn họ, nói: "Đại gia ta hôm nay cao hứng, muốn cùng hai người các ngươi uống một chén, các ngươi lại không cho gia mặt mũi như vậy." Khi nói chuyện thân thể liền giống như bức tường ngăn trở